Màu nềnSáng (Mặc định)Xám (Gray)Tối (Dark Gray)Tối (Dark Light)Vàng (Light)Vàng (Dark)Xanh domain authority trờiXanh láTím nhạtĐỏ nhạt
Cỡ chữ14161819202224262830
Font chữRobotoArialTimes New RomanPatrick HandNoticia TextVerdanaTahomaPT SansRoboto Condensed
Mặc định

Edit: Sa<21> – NgốcKhông thọ sau, đại ca 187 đi công tác ở thành phố lân cận.Nhân trên đây tôi muốn kể mang đến mọi tín đồ nghe về sinh hoạt từng ngày của tôi. Là một tác trả văn học tập mạng, năng suất thao tác của tôi không hẳn là vượt cao đối với dân trong ngành, trung bình 1 năm tôi biến đổi được ba bộ truyện, mỗi cỗ dài khoảng ba mươi vạn chữ, mỗi bộ sẽ chia ra làm hai quy trình tiến độ là “Đang đăng trên mạng” với “Chỉnh sửa nhằm xuất bản”, trường đoản cú khi hoàn thành trên mạng cho tới lúc trả thành bản thảo xuất bản thì thường cần khoảng tầm ba tháng, bởi vì vậy 1 năm tôi thao tác khoảng chín hoặc mười tháng, nhị đến tía tháng sót lại được dùng làm nghỉ ngơi. Năm ngoái đó tôi vừa xong xuôi bộ “Anh trong tâm em”, khoảng thời gian này vẫn là thời gian tôi ngủ ngơi.Một sáng nọ, tôi bất ngờ dậy sớm, nhìn đồng hồ thời trang xong, lấy điện thoại cảm ứng thông minh mở Wechat, nhắn tin: Ăn sáng chưa?Vài phút sau, 187 trả lời: Vừa nạp năng lượng xong. Em ăn chưa?Tôi: Vẫn chưa.

Bạn đang xem: Tôi và người ấy của tôi

Tôi nhìn điện thoại cảm ứng nghĩ ngợi, gõ chữ: Hmmm… Đồ nạp năng lượng ở đơn vị mà anh đi công tác thế nào? Ngon không? phù hợp khẩu vị không?187 hồi đáp: Cũng được.Tôi: Vậy thì tốt.187: Ừm.Nói chuyện câu được câu chăng, tôi lặng ngắt một hồi rồi lại nhắn: Ở đó sắp xếp cho anh ngủ ở cam kết túc xá xuất xắc khách sạn? bao gồm ở phổ biến với ai không?187 trả lời: Ký túc xá, phòng nhị người. Chúng ta cùng phòng của anh có vấn đề nên không tới, chắc chắn rằng mốt sẽ tới.Tôi: Vậy ạ…Sau đó tôi cầm điện thoại cảm ứng thông minh không biết nói gì, rất là lúng túng.Lúc này, 187 lại nhắn tới: Em ghi nhớ anh à? hy vọng tới đây chạm mặt anh?“…”?
Đại ca uyển chuyển một chút được không? bộ em không đề nghị mặt mũi à?Thoáng chốc, vào đầu tôi toàn vết chấm hỏi, câm nín hoàn toàn. Lại tĩnh mịch một hồi, sau đó nhắn lại: Ừm 187 nói: Muốn cho tới thì tới đi.Tôi ngẩn ra, cực kỳ vui mừng: Em cho tới được không?187: Bạn thuộc phòng anh không đến, phòng cam kết túc chỉ bao gồm mình anh thôi. Trường hợp em mang lại thì của nhà chơi, đừng đi lung tung là được.Tôi: Dạ!Vậy là hôm đó tôi hớn ha hớn hở đi tới chỗ 187 công tác làm việc tìm anh. Anh ra bên ngoài doanh trại đón tôi, dẫn tôi vào khu cam kết túc xá, ăn uống trưa xong, anh dẫn tôi lên phòng để nghỉ trưa.Tôi định nạp năng lượng cơm tối với anh xong xuôi mới về thì từ bây giờ lại xẩy ra biến gắng nhỏ. Ba tôi call điện nói về tối nay có vị khách quan trọng tới bên chơi, bảo tôi về nhà ăn cơm. Tôi không còn cách, quắp máy xong xuôi thì báo cáo tình hình với bạn hữu 187, bảo rằng đầu tiếng chiều tôi bắt buộc về rồi.187 nhíu mày: “Đầu giờ đồng hồ chiều về?”“Vâng.” Tôi tưởng anh ko vui vày tôi mới đến sẽ về, “Không sao, tương lai em lại cho tới nữa.”187 nhướn mày: “Không phải ý muốn em tới thăm anh. Ở đây xa, anh ko nỡ nhằm em cho tới đây, rất quá.”Nghe thế, tôi ko kiềm nổi cơ mà cười: “Không cực, chỉ cần gặp mặt anh là em sẽ khá vui.”187 vừa bực mình vừa buồn cười, véo khía cạnh tôi: “Ngốc.” tiếp đến dặn dò, “Về cẩn thận, anh làm cho việc, không tiễn em được. Tới công ty thì báo anh.”Tôi gật đầu: “Dạ.”Sau giờ ngủ trưa, ngay gần tới giờ đồng hồ làm, 187 đi trước, tôi sẵn sàng về nhà. Nào ngờ ra cho tới cổng tôi mới phát hiện nay cổng phụ ở bến bãi đậu xe nhưng hồi trưa bạn hữu 187 dẫn tôi đi qua đáng lẽ được mở thì hiện tại đã đóng góp lại.Tôi:?Tôi tiến lên kéo ra, cửa ngõ vẫn ko nhúc nhích.
Đúng vậy, nó khóa rồi, còn là khóa trái nữa.Tôi: …Trời vào xanh, xung quanh không tồn tại ai, tôi nhìn cửa nhà đóng chặt trước mặt rồi lại nhìn mấy cánh cửa khác cũng trở thành đóng chặt nốt, trở thành pho tượng.Tôi câm nín, lưu ý đến một hồi, thế nhớ lại cổng chủ yếu ở đây, đó là cánh cổng lớn màu vàng, sinh sống giữa bao gồm rào chắn nhọn hoắc, hai bên là mấy chiến sĩ thám thính trẻ tuổi rét mướt lùng, cao lớn uy nghi, bao gồm khí bất tỉnh trời.Ừm, tôi không dám tới đó…Nghĩ tới nghĩ lui, không thể cách như thế nào khác, tôi bèn call điện mang lại 187. Tít tít tít, kết nối.Tôi cường điệu: “Cái cổng ban nãy mình vô bị khóa rồi!!!”Đại ca 187 quả nhiên là đại ca 187, đối lập với tiếng hét của tôi, anh vẫn cực kì bình tĩnh, nói: “Em về lại ký kết túc xá đi, anh dẫn em ra cổng chính.”Tôi như được đại xá, thở phào một hơi: “Dạ.” kế tiếp quay lại con đường cũ.Tới nơi, tôi vừa chơi điện thoại cảm ứng thông minh vừa đứng ngóng anh trước cam kết túc xá.Một lát sau.187 nhắn tin đến ôi: Anh cho tới rồi, em đâu?Tôi:?Tôi: Em đứng trước cửa ngõ nè.187: Tôi: ???187: Em đi nhầm rồi.
187: Đi ra ngoài, dãy mặt cạnh.Tôi ngửng đầu, chú ý mấy dãy ký túc xá trực tiếp hàng bên dưới nắng, trông hiệ tượng không gồm gì không giống biệt.Ngại thừa <ôm quyền> Sau kia tôi điềm tĩnh rời khỏi hàng nhà này, điềm tĩnh đi tới dãy nhà cũng greed color ở bên cạnh, vờ như lơ đễnh chú ý đông ngó tây.Wechat vang lên, 187 nhắn, chỉ nhị chữ: Bên trái.

Xem thêm: App Chụp Hình Có 3 Con Gấu Trên Mặt Và Cách Sử Dụng, Hướng Dẫn Dùng Hiệu Ứng 3 Con Gấu Trên Instagram

Tôi nhìn sang mặt trái, trông thấy bóng dáng mặt quân trang cao nghều quen thuộc. Tôi hắng giọng, nỗ lực làm mình trông thật thản nhiên, đi tới, đứng lại.187 cúi đầu chăm chú nhìn tôi, ko nói câu gì, ánh nhìn thấp nhoáng nét cười.Tôi chú ý anh rồi dời đôi mắt sang vị trí khác, cúi đầu nhìn đám hoa cỏ bên đường, mặt mày bình thản nhưng trong trái tim xấu hổ muốn chết.Một lát sau, anh xoa đầu tôi, bi ai cười nói: “Sao ngốc thay chứ?”“…”Mấy dãy cam kết túc xá tương đương nhau như đúc, sao trách em đi lạc được?***<22> – Đại ngốcCâu chuyện này diễn ra tận sau này, nhưng vày nó trọn vẹn đối lập với mẩu truyện phía trên bắt buộc tôi đề cập ra phía trên luôn.Một hôm nọ, vào khung giờ nghỉ, 187 tiếp tục nhắn tin mang đến tôi, cơ mà vì khi đó tôi đã ráy tai mang đến mèo đề nghị không kịp nhắn lại mang lại anh, vày vậy lịch sử trò chuyện của shop chúng tôi như sau:187: Vợ ơi.Tôi: Hửm?
187: Hôm qua anh bị sái cổ, vậy mà bây giờ em không trông nom anh gì hết.187: Trả lời cũng chậm nữa.Tôi: Em vẫn bận ráy tai mang lại Vượng Tài.187: Hừ.Tôi: … (?)Tôi cạn lời, nhắn: <ôm> Cổ đỡ rộng chưa?187: Hỏi tất cả lệ.Tôi: Không đề nghị mà Tôi: Hôm ni nhớ anh cả ngày Anh cũng nên nhớ em một vạn lần đó.187: Hừ.187: Không, ai bảo em không thân mật anh.Tôi: …?187: Đừng tiến công trống lảng, em không hề xương anh nữa chứ gì. (Chú thích: không phải lỗi chủ yếu tả tuyệt gõ nhầm đâu, anh ấy gõ “xương” thật đó! bắt trước tôi cho độ tẩu hỏa nhập ma rồi.)187: Em thay lòng đổi dạ nhanh quá.Tôi: …Vào lúc đó, đầu tôi hiện tại ta hình hình ảnh vị huynh đài này cắm khăn tay rơm rớm nước mắt.Quá đáng sợ.Thế đấy, mọi fan thấy trong hai bọn chúng tôi, ai mới là người ngốc? Tôi Và tín đồ Ấy Của Tôi

Tóm tắt Chương 8: Tôi Và tín đồ Ấy Của Tôi


CHƯƠNG TRƯỚC
CHƯƠNG TIẾP

Tôi Và fan Ấy của tớ Chương 8

Review Chương 8 - Tôi Và người Ấy của tôi

Đọc tức thì Chương 8 truyện Tôi Và người Ấy của mình

Review truyện Tôi Và bạn Ấy của mình

Truyện Tôi Và fan Ấy của tớ Review


587 | 45 trăng tròn chương

*

Tôi Và fan Ấy của tớ

Đánh giá


dulongky.com

Đọc truyện online, phát âm truyện chữ, truyện hay,truyện full. dulongky.com luôn luôn tổng phù hợp và cập nhật các chương truyện một phương pháp nhanh nhất.Tiên Hiệp, Ngôn Tình, Truyện Teen, Truyện Xuyên Không, Đô Thị, Võng Du, Trọng sinh, Bách Hợp, Võng Du, Huyền huyễn, Khoa Huyễn, Quan trường, Quan gia, Ngôn tình sủng,Truyện cổ tích, Truyện cổ tích việt nam,cổ tích Grimm,Cổ tích Andersen,Thần thoại Hy lạp,Truyện ngụ ngôn,Truyện cười,Quà tặng ngay cuộc sống, Góc cảm xúc, Góc chia sẻ