Hai tay phòng nạnh ngang hông, ẹo bạn thật điệu như một chân dài thứ thiệt, Bội Minh nhoẻn cười cợt với bản thân trong tấm gương khủng trước cửa phòng test đồ.

Bạn đang xem: Truyện của tác giả phương hồng thủy # mobile

Chiếc váy đầm trắng xốp, lung linh hạt cườm của các hoa văn tinh tế, white color không có tác dụng lu mờ và lại tôn thêm làn domain authority trắng nõn, bóng mịn của Bội Minh.

Cô nhân viên siêu thị khen nịnh:

- phải công dìm nha, chị Bội Minh đẹp, buộc phải mặc trang phục nào cũng đẹp hết.

Bội Minh thừa biết cô bé xíu nhân viên đáng yêu này đã nói hết sức thật, bởi vì Bội Minh đẹp nhất mà. Khôn xiết rất đẹp mắt nữa chứ !

Bội Minh mỉm cười với cô bé, hai tay gửi lên bắt tréo 2 bên vai trần:

- tuyệt nhất là trong đẳng cấp áo váy đầm này, phải không cưng? bầy đàn ông nhìn vào chỗ này sẽ chao hòn đảo hết. Bảo đảm an toàn luôn!

Cô nhỏ bé nhân viên cười, gật đầu:

- Dạ đúng! ngay như em hơn nữa mê nữa là..

Bội Minh bẹo má cô bé:

- Cưng cũng rất có thể được như vậy mà. Thời đại cao nhã tiến bộ, có rất nhiều loại thứ móc cùng mỹ phầm hỗ trợ phụ nữ họ trở nên xinh rất đẹp hơn.

Xoay một vòng, Bội Minh mỉm cười hài lòng:

- Chị lấy cái áo này:

- Dạ..

Trong khi chờ cô nhỏ bé nhân viên gói dòng áo đầm mang đến mình, Bội Minh lấy điện thoại cảm ứng di động điện thoại tư vấn cho Quốc Trí:

- Alô.

Bội Minh nghe âm thanh ầm ĩ lọt vào máy:

- Anh đang ở bên phía ngoài à? - Bội Minh hỏi luôn - Em nghe ồn ã quá!:

- Ừ, một tiệm giải khát gần kề đường lớn. Tụi anh đã bàn quá trình làm ăn. Em yêu! hotline điện mang đến anh bất diệt giờ này là bao gồm chuyện gì?

Bội Minh dẩu môi:

- Bộ gồm chuyện gì mới gọi mang lại anh hả? Ừ, mà cũng đều có chuyện thật Quốc Trí à. Anh nghe đây, chú ý nghe cùng ghi nhớ thật kỹ nghe.

Giọng Quốc Trí dường như hoang mang:

- làm sao nào, sao mà nghiêm trọng vậy? Mau nói anh nghe, chuyện gì nào?

- E hèm.. - Bội Minh hắng giọng - Anh đó, anh phải biết là mình may mắn hàng đầu mới gặp gỡ em và được em yêu thương à nha.

Quốc Trí thở phào:

- Trời! Em làm anh không còn hồn. Cứ tưởng đã xẩy ra chuyện gì cực kỳ nghiêm trọng chứ:

- Nè! bộ đây hổng đề nghị chuyện xứng đáng lưu trung ương sao? - Bội Minh dằn dỗi.

Quốc Trí lật đật nói ngay:

- ko không, anh đâu gồm ý đó. Đương nhiên anh không bao giờ quên điều suôn sẻ nhất đời này. Em là quà bộ quà tặng kèm theo quý giá chỉ nhất mà thượng đế đã ban cho anh mà. Mà.. Em đang ở đâu vậy? có phải trong một shop áo cưới và hình dung ngày cưới của bọn chúng ta?

- Xí! Anh chỉ xuất sắc đoán mò linh tinh:

- Nói vậy.. Anh đoán không đúng à? thất vọng quá!:

- Anh đoán đúng được phân nửa. Em đang ngồi trong một cửa ngõ hàng, cơ mà là shop thời trang thông thường thôi. Bất chợt mong gọi mang đến anh chứ hổng tất cả nhớ nhung hay tưởng tượng gì hết. Thôi, em cụp máy à:

- Ơ..

Bội Minh nhìn mẫu di rượu cồn trong tay và bật cười một mình. Đây chưa hẳn là thứ 1 cô gọi cho Quốc Trí và nói cùng với anh dạng hình như vậy.

Ừ, cô chính xác là món rubi quý nhưng thượng đế đang ban đến Quốc Trí. Tất yếu cô cũng yêu thương anh như anh yêu thương cô. Mà lại yêu là một trong chuyện, còn tiến tới đám cưới lại là chuyện khác.

Ít phút sau, Bội Minh rời shop thời trang. Cô lên dòng Attila, vừa định khởi hễ thì smartphone có tín hiệu.

Quốc Trí call cho cô:

- Em yêu thương à! Cứ mỗi lần đề cập cho tới chuyện cưới thì em làm anh nhức tim nè. Nói đi Bội Minh, em bắt anh chờ đến chừng nào?

Bội Minh làu bàu:

- Anh chộn rộn quá! cái gì mà bắt hóng đợi?

- Chớ bộ, em ngoại trừ hai đứa mình vẫn cưới nhau ư ?

- bắt buộc cưới chứ. Nhưng chưa phải lúc này. Quốc Trí à! Em sẵn sàng đi, anh đừng bao gồm gọi mang đến em nữa nghen.

Bội Minh dập máy. Cô về nhà. Mớ áo quần trong trang bị giặt đã được sấy khô. Cô soạn ra, mang lại lên móc áo rồi mang ra sảnh sau phơi lên cây sào kẽm. Hơn mười giờ sáng, khoảng chừng sân đầy nắng.

Phơi áo quần xong, Bội Minh xoay qua dời mấy chậu hoa bát tiên, hoả hồng từ chỗ các nắng vào nơi mát.

Nhìn đồng hồ tay, Bội Minh nhẩm tính.. Áo quần chỉ việc hong nắng không đầy tía mươi phút, nếu vì thế bày nấu bữa tiệc trưa sẽ không kịp, mà lại muốn ra phía bên ngoài ăn cũng chẳng xong.

Cuối thuộc Bội Minh cũng đưa ra cách. Cô dời mớ áo xống vào địa điểm mát. Như vầy cô hoàn toàn có thể yên chổ chính giữa ra ngoài.

Trong cuộc sống, con bạn ta đầy đủ không tránh ngoài những đo lường và tính toán sai lầm. Cô trường đoản cú hỏi tại sao lúc nãy mình lại quay về vội vàng như vậy.

Không khoác lại bộ đồ quần áo sáng: quần kaki lửng, áo pull ôm, tay ngay cạnh nách. Bây chừ cô mặc quần Jeans xanh bạc mầu và sơ-mi rộng nhiều năm tay màu trắng.

Trời hôm nay khá là lạnh nực. Bội Minh đưa ra quyết định tới nhà hàng đặc sản "Hương Việt", một nhà hàng quen và điện thoại tư vấn món chú cá chép hấp xốt chua ngọt. Cô hotline điện đến Quốc Trí nhưng chàng trai đã tắt lắp thêm mất tiêu.

Không sao. Cũng đôi khi Bội Minh thích như vầy, một mình vừa nạp năng lượng vừa tận thưởng cái vị ngon của món yêu thích giữa không gian rất thân quen thuộc ở trong phòng hàng "Hương Việt"..

Bội Minh chọn số chỗ ngồi cũng quen thuộc trên lầu một, giáp bên cửa sổ nhìn xuống đường. Qua khung hành lang cửa số để mở bao hàm dây leo trái tim buông xuống dịu dàng, Bội Minh vừa ăn vừa ngắm nhìn và thưởng thức bên dưới.

Ở phía vị trí kia đường, gồm một nhà ngóng xe buýt. Tương đối đông người, kẻ đứng người ngồi ngóng xe. Một loại xe buýt tự từ dừng lại rồi nhàn nhã lăn bánh chạy tiếp. Những người dân chờ vẫn còn y nguyên.. Không đúng, còn có thêm một người nữa chứ. Đó là 1 trong chàng trai gồm dáng của tải viên nhẵn chuyền. Anh ta quan sát xe cộ rồi bước xuống để băng qua phía mặt này. Hai, tía thanh niên ăn mặc kiểu Hip Hop chạy ào tới.:

- Úi trời..

Bội Minh buột mồm kêu lên. Cô nín thở nhìn phái mạnh trai. Anh ta điềm nhiên băng qua đường.

Bội Minh lẩm bẩm:

- chắc chắn rằng hổng hay biết được những điều gì rồi.

Bội Minh vừa triệu chứng kiến rõ ràng cảnh anh chàng kia bị móc ví. Hiện giờ thì Bội Minh đang biết ráng nào là "dàn cảnh" của bầy chôm chỉa.

Mấy tên đàn ông kia làm bộ như đang vội, khi ngang qua đối tượng, bọn chúng va vào bạn ta. Một trong các ba tên lợi dụng lúc chạm chạm, nhanh tay móc rước ví tiền trong túi quần sau của con trai trai. Chúng vẫn vô tư rầm rĩ đi qua, như chẳng xẩy ra chuyện gì.

Bội Minh gật gù một mình, ái ngại thay cho anh chàng cao ráo kia. Vậy là mất toi loại ví. Trong những số đó sẽ là từng nào tiền nhỉ? Mà ko kể tiền bạc, còn có giấy tờ nữa chứ. Vậy là ni mai, anh ta sẽ nên chạy tới chạy lui cửa công vày vụ mất sách vở này. Một sự phiền toái ngoài mong mỏi muốn.

Một bóng người vừa ngồi xuống ờ bàn ngoại trừ làm Bội Minh nhằm ý.. Cô lag mình. Hình như.. Là anh ta.

Tuy anh ta ngồi quay sườn lưng về phía Bội Minh, nhưng lại cô trái quyết chủ yếu là anh chàng vừa bị móc túi. Cô nghĩ thầm:

"Chà! đang gay go đây. Anh ta không giỏi mình đã trở nên móc túi.. Cứ gọi món ăn uống một cách thoải mái như vầy, lát nữa gọi phục vụ tính tiền mới khổ nha".

Bội Minh mang lại cá vào bánh tráng, cô làm chậm và ăn uống cũng chậm. Đôi mắt cùng hai tai phía cả vào chàng trai kia. Giao hàng đem tới cho anh ta một phần xúp với dĩa mì Ý, thêm ly vang đỏ.

"Chà! Anh ta thích ăn món Tây rộng món Tàu, hay món ta thì phải". Bội Minh nghĩ về thầm, nôn nao chiếc cảnh anh chàng kia lục tra cứu ví chi phí và.. Tái mặt luống cuống.

Cuối thuộc Bội Minh ăn kết thúc trước chàng trai kia. Cô vẫy người ship hàng quen mặt cho tính tiền:

- không cần thiết phải đưa lại tiền lẻ mang đến tôi đâu - Bội Minh ra hiệu bảo anh giao hàng cúi xuống ngay sát mình, hạ giọng - Nè! Cái chàng trai kia gọi món gì vậy?

Anh phục vụ nhìn theo hướng tay Bội Minh chỉ:

- À! ngoài ra xúp với mì Ý. Cơ mà sao hả cô?

Bội Minh gãi nhẹ sau tai:

- Ờ.. Tôi vừa nhận biết đó là bạn quen của tôi. Mang đến nên.. Tôi muốn giành cho anh ta một sự bất ngờ. Phần ăn uống của anh ta, cứ giao dịch vào phần của tôi:

- Dạ được - Anh phục vụ cười - chắn chắn anh ấy sẽ kinh ngạc lắm đấy:

- Còn nữa, khi anh ta gọi giao dịch thì hãy mang về cho anh ta một trong những phần kem đặc trưng nhất của nhà hàng, nhé!:

- Dạ, công ty chúng tôi sẽ làm theo lời cô.

Anh phục vụ nhận tiền, lui vào trong. Bội Minh nạp năng lượng xong, lấy dòng gương nhỏ trong xắc tay ra cùng rất cây son..

Cô đứng lên đúng vào lúc chàng trai kia gọi bồi bàn tính tiền. Cô chậm rì rì đi ra bên ngoài nhưng tạm dừng bên chậu cau kiểng để chờ xem.

Chàng trai gửi tay ra túi quần tìm mẫu ví và.. Bật dậy như cái lò xo.

Anh giao hàng lúc nãy được Bội Minh nhờ, hiện giờ chạy tới với ly kem sô-cô-la:

- Thưa quý khách, mời anh sử dụng món tráng miệng.

Chàng trai bỡ ngỡ:

- Ơ.. Tôi hotline tính tiền, nhưng...

Anh chàng giao hàng mỉm cười, úp mở:

- Dạ, anh chưa phải lo đâu. Lúc nãy chị ấy đã thanh toán giao dịch cả rồi. Chị bạn của anh hy vọng tạo sự bất thần cho anh mà.

Chàng trai ngơ ngác:

- Ủa! Chị chúng ta nào?

- Chị ấy là khách hàng quen ở trong phòng hàng chúng tôi. Cơ hội nãy, chị ấy ngồi bên đây nè, cũng new vừa đi thôi. Ờ, nhưng sao lạ vậy ta. Tôi cứ suy nghĩ chị ấy ngồi hóng anh cùng hai bạn sẽ truyện trò với nhau.

Bội Minh chỉ nghe bao nhiêu đó rồi vứt đi xuống lầu.

Trên này, cánh mày râu trai nhíu mày, nghĩ ngợi một chút ít rồi hỏi fan phục vụ:

- Người thiếu phụ anh new nói đó, đi ra ngoài lâu chưa?

- Dạ, mới tức thì đây nè. Tôi chắc chắn chị ấy chưa ra tới cổng đâu:

- Thôi được, vậy tôi nhờ anh tiếp đây và trông chừng xem chị ấy ra ngoài chưa?

Qua size kính, người phục vụ bàn nhìn xuống sảnh trước cửa hàng. Mắt ánh ta hốt nhiên sáng lên, anh gội rối tít:

- Này anh ơi! Chị ấy kìa.

Chàng trai quan sát xuống. Đúng khi ấy Bội Minh ngước chú ý lên.

Thật ra Bội Minh vẫn định bụng cứ đi luôn luôn nhưng không hiểu sao cô lại tạm dừng và ngước quan sát lên. Tình cờ thấy đàn ông trai quan sát xuống, không hề cách ngó lơ, Bội Minh đành nở nụ cười thật tươi để gia công quen. Cô vẫy vẫy tay rồi cách thẳng ra ngoài.

Xe của cô ấy đã được nhân viên nhà hàng đem ra phía bên ngoài cổng..

Rồ ga mang đến xe chạy, Bội Minh lừng chừng là quý ông trai sẽ chạy ào xuống sân bên hàng, định xua theo cô dẫu vậy không kịp. Anh ta đành xoay vào bảo anh phục vụ:

- cô nàng đó là khách quen ở trong nhà hàng à? Vậy hôm nào cô ta cho tới đây, nhờ anh vui vẻ gọi điện thoại cảm ứng cho tôi tuyệt nhé. Hãy call theo số di động vị tôi hay ra ngoài.

Anh ta trao danh thiếp mang lại anh phục vụ.

Bội Minh chạy xe chầm đủng đỉnh trên đường. Thỉnh thoảng cô lại cười cợt một mình.

Chà! Lần trước tiên cô gặp phải tình huống như vậy này. Tận mắt chứng kiến người ta bị mất ví tiền rồi đưa tay ra tiến hành một nghĩa cử đẹp, còn nếu không nói là "cao cả". Bội Minh từ bỏ hỏi anh chàng kia nghĩ về gì nhỉ? Hẳn là tất cả nhạc nhiên, không hiểu biết vì đâu cô biết anh ta bị mất ví tiền mà giúp đỡ. Rồi Bội Minh lag mình, thoáng lo âu: "Có lúc nào anh ta ngỡ cô đó là kẻ xấu?" Tai hại thật!

Nhưng không sao, chỉ là một trong lần tình cờ chạm chán nhau trên phố thôi mà, vững chắc gì sẽ có lần lắp thêm hai chứ ? Bội Minh mỉm cười tặc lưỡi nói thầm: "Hãy quên câu chuyện bình thường này đi, Bội Minh à!".

Xe ngoặt qua vấp ngã tư. Chỉ với hơn nhị trăm thước là về tới nhà.

Di động bỗng dưng phát tín hiệu. Bội Minh bắt buộc dừng xe gần kề lề. Cô nghe nhưng mà đôi mày cau cau:

- Alô:

- Bội Minh! Cô đang ở bên phía ngoài à?

- Ồ, chào giám đốc! Dạ phải, tôi sẽ định về nhà và cùng tương đương tới đơn vị rồi:

- tuyệt quá! bây giờ tôi dựa vào cô nhé. Con quay xe lại đi, cho tới chỗ công trình tòa chung cư số 57 ấy.

Bội Minh ngạc nhiên:

- Ủa, tức là sao ạ?

- Sao trăng gì? Tôi mới được tin là công nhân vị trí kia sinh chứng, đồng loạt đòi nghỉ. Cô hãy qua nắm rõ rồi giải quyết sự việc luôn đi:

- Thưa giám đốc, tôi.:

- Tôi biết, tôi biết! lúc này thứ bảy mà. Nhưng công trình xây dựng này cần giữ nguyên hoặc đẩy cấp tốc hơn quy trình xây dựng chứ thiết yếu chậm lại. Cô im tâm! chi phí lương hôm nay, tôi vẫn bảo bộ phận tài chính giao dịch cho cô vội đôi. Vậy nhé!

Giám đốc không ngóng Bội Minh tất cả ý kiến, húi máy luôn.

Bội Minh thở hắt, chỉ mấy cách nữa thôi mà chẳng thể về nhà. Đành chịu vậy, suy mang đến cùng cũng vì Bội Minh là 1 trong những trong số không nhiều nhân viên có tài năng năng của bạn mới được sếp call đến. Ý nghĩ về này làm cho Bội Minh bắt buộc không nhân thêm niềm kiêu hãnh lâu nay vốn vẫn ngự trị vào cô.

Vậy là Bội Minh cù xe.

Lát sau, Bội Minh xuất hiện ở công trình xây dựng tòa nhà cao ốc văn chống mà công ty của cô đã xây dựng. Cô phải tự xuống xe tiếp cận mở cổng rào bởi lưới B.40 nhằm vào khoanh vùng đang thi công, vì nhấn còi xe hoài nhưng chả tất cả ai ra mở cho.

Một cảnh quan yên ắng đến cả kỳ lạ. Bội Minh dẫn xe cộ vào gần cạnh bên nền móng mặt trong, khóa cổ cẩn trọng rồi bươn mồi nhử qua rất nhiều đống gạch men đá lổn ngổn trên đây đó để tìm xem còn có ai vào này xuất xắc không.

Cuối thuộc Bội Minh cũng kiếm tìm thấy hai chàng trai công nhân trẻ đang thu dọn mớ gạch bừa bãi phía bên trong tòa nhà đang thành lập dở dang:

- Xin chào! - Bội Minh đến gần họ cùng hỏi luôn luôn - Chỉ tất cả hai anh thao tác thôi sao?

Một vào hai công nhân đáp thức giấc bơ:

- Làm nhưng hổng được trả lương thì làm thế nào được? thỏa thuận không được, nên tất cả nghỉ không còn rồi:

- Vậy còn nhị anh?

Người sản phẩm hai nói bởi giọng nghêu ngán:

- Tụi tôi cũng ngán lắm, tuy thế ngặt là ông thống trị ở phía trên đã đồng ý nhận tụi tôi vô đây, coi như ơn nghĩa. Bây chừ muốn vứt đi cũng kẹt, đề nghị ráng thôi.

Bội Minh rút di động bấm số. Khuôn mặt cô lộ vẻ nôn nả căng thẳng..

Vài phút sau, cô quát tháo vào máy:

- Ê! Anh vẫn ở xó như thế nào vậy hả? Tôi mang đến anh mười phút, chỉ mười phút thôi. Ví như anh không tới thì tức thì sáng mai, hãy lên văn phòng doanh nghiệp mà nhận quyết định thôi việc.

Bội Minh liên tiếp bấm một số smartphone khác. Lần này khi mặt kia bao gồm tín hiệu nhấn điện, cô nói với giọng dìu dịu hơn:

- Alô. Anh Cường à! Tôi mong mỏi hỏi anh chuyện này.:

- Dạ, xin cô cứ hỏi ạ:

- Về khoản chi phí lương mang đến công nhân làm bên dự án công trình tòa nhà cao ốc số 57 ấy, tay Đạo đã nhận được chưa?

- Đương nhiên là dấn rồi, cô Bội Minh ạ. Cách đây bốn ngày:

- đúng đắn chứ ? - Bội Minh gặng hỏi.

Cường cười:

- Trời đất! Cô còn hỏi tôi vì thế ư ? Mới gồm bốn ngày, tôi sao có thể quên chứ ? Đạo còn nói với tôi là phải tranh thủ dấn tiền lương để kịp thời phát đến anh em. đồng đội công nhân họ khổ sở không chỉ đến họ mà hơn nữa nuôi vk con chúng ta nữa, vậy đó:

- Được rồi, cám ơn anh:

- Khoan đã! gồm chuyện gì hả cô Bội Minh?

- Ừ, tất cả tí chuyện, nhưng bây giờ tôi đang vô cùng bận. Hứa mai mốt sẽ nói rõ hơn nhé!

Dập máy, Bội Minh mím chặt môi như nhằm kềm nén sự tức giận. Anh chàng Đạo này thật là vượt quắt mà.

Hơn mười phút sau, Đạo tất cả mặt.

Vừa dắt xe pháo vào tới, anh ta vẫn oang oang:

- Trời khu đất ạ! Cô làm những gì mà như bão cần thiết vậy? Báo hại tôi chạy mong hụt hơi. Suýt chút nữa là gây tai nạn ngoài ý muốn rồi.

Bực vượt đi, Bội Minh phòng nạnh hai tay, hất hàm:

- Anh được phân công quản lý, kiêm là trưởng nhóm tính toán công trình này, cứng cáp anh hiểu hết hầu hết yêu cầu đưa ra chứ ? Vậy mà lại ngày thiết bị bảy anh nghỉ, công nhân chẳng ai làm, anh giải thích thử xem?

Đạo hề hà, nửa như đùa, nừa như mỉa mai Bội Minh:

- Cô nói cứ hệt như cô là tổng giám đốc không bằng.

Bội Minh mở xắc tay hiếu động gì đó, Đạo không chú ý được. Vừa làm, cô vừa nói tỉnh giấc bơ:

- Tôi được lệnh mang đến đây với được quyền giải quyết. Tuy nhiên trước hết, tôi hy vọng được nghe lời lý giải từ bạn có trọng trách chính sống đây. Anh nói đi! tại sao từ bây giờ công nhân ko làm?

Đạo "à" lên một tiếng thật dài, thức giấc như không:

- Chỉ bởi vì chuyện nhỏ xíu vậy nhưng cô đề xuất qua tận đây hay sao? Cô Bội Minh à! Xin cô đừng để tâm lo lắng gì cả. Công nhân là vì tôi cho nghỉ đó. Cơ mà mà không sao đâu, ngay lập tức ngày mai, mọi câu hỏi sẽ liên tiếp như thường xuyên hà:

- Là sao? - Bội Minh nhướng mày:

- thì mới vừa nãy, tôi vẫn chạy tìm kiếm công nhân. Kết thúc rồi! Ngày mai sẽ sở hữu bốn mươi công nhân mang lại làm.

Bội Minh cười cợt lạnh lẽo:

- Anh dường như rất xuất sắc về khoản chạy kiếm tìm công nhân trong khi cần cấp há. Tuy nhiên còn số người công nhân đã làm kể từ khi khởi công xây dựng tại đây thì sao?

Đạo mỉm cười thản nhiên:

- Thì tôi bắt đầu vừa nói đó, cả bầy lề mề quá, gần thời điểm cuối tháng thì trông lãnh lương, lúc nhận ngừng rồi tên nào cũng xìu xìu phưỡn ễnh.

Bội Minh khoanh tay:

- Tôi lại nghe tin tức khác đi. Mà dù cho là thực hư ráng nào, tôi cũng không đồng ý được cách làm của anh. Một dự án công trình lớn, yêu mong tiến độ xây dựng phải nhanh và tiếp tục mà bao gồm một ngày lặng yên như vầy. Sự việc nếu ngay gần thì cho tới tai giám đốc, xa hơn, tới tai các đối tác, khách hàng hàng.. Anh suy nghĩ lúc đó sẽ ra sao? Uy tín với sự vạc triển của bạn sẽ núm nào?

Đạo vẫn điềm nhiên:

- Chuyện này họ thu xếp ổn định thỏa. Tuy tất cả gián đoạn, nhưng mà đâu tác động gì tới chất lượng công trình. Cũng có thể một thương hiệu công nhân lém lỉnh nào này đã báo cùng với ban giám đốc. Nhưng chỉ cần cô.:

- Đủ rồi! - Bội Minh mở xắc tay lấy di động ra, nói tiếp - nếu muốn giải quyết và xử lý triệt để vụ việc này thì mai mốt, anh lên công sở công ty. Còn bây giờ, tôi chỉ bao gồm hai quyết định. Thiết bị nhất, gọi toàn bộ công nhân vẫn nghỉ quay lại làm việc. Sản phẩm công nghệ nhì, không tồn tại đội công nhân nào bắt đầu cả.

Đạo chưng hửng mấy giây rồi cao giọng:

- Cô giỡn chơi hoài. Ở đây, tôi là làm chủ kiêm trưởng nhóm giám sát công trình, cô rước quyền gì mà đưa ra quyết định ngang xương như vậy?

Bội Minh nhếch môi mỉm cười nụ. Cô không vấn đáp Đạo mà bước đầu nói chuyện năng lượng điện thoại:

- Alô.. Dạ, tôi sẽ tiến hành.. Trường hợp ông bảo tôi nói lời trước tiên thì này sẽ là.. Tôi muốn đổi khác quản lý new cho công trình.

Giám đốc Hà biết một khi Bội Minh tuyên bố ngừng khoát như vậy, tức là cô đã quan tâm đến xong. Ông bảo cô sáng mai lên văn phòng doanh nghiệp sẽ đàm luận chi huyết hơn.

Bội Minh cảm ơn ông, rồi cụp máy.

Đạo trừng mắt:

- Cô dám?

Bội Minh giá lùng:

- người như anh có lẽ rằng không tin lời tôi nói là thật lòng. Nhưng lại vì tác dụng của công ty, ví như như gặp gỡ tình huống với tôi gồm quyền, tôi sẽ chuyển đổi cả ban người có quyền lực cao chứ chớ nói là anh. Hiện thời anh đi đi. Sẵn sàng thứ nhị lên văn phòng công ty mà trả lời với giám đốc.

Đạo quắc mắt, răng nghiến chặt làm hai bên hàm bạnh ra:

- hay lắm! Để rồi tôi coi cô có tài tới nút nào.

Nói rồi anh ta đùng đùng quăng quật đi.

Bội Minh đứng yên nhìn theo tính đến khi anh ta bong khỏi công trường. Cô thở hắt, khẽ khước từ phiền muộn. Rồi cô đột nhìn thấy hai công nhân đang đậy ló phía trong. Chắc hẳn rằng tự nãy giờ chúng ta đã chăm chú nhìn với nghe cô cùng với Đạo nói chuyện.

Bội Minh vẫy tay bảo chúng ta tới gần:

- Nè! nhì anh có biết tài năng mọi người đã ngủ sẽ quay lại là từng nào không?

Một trong hai bạn tháo mũ bảo lãnh xuống, vừa kéo vạt áo chùi những giọt mồ hôi trên mặt, anh ta vừa nói:

- bao nhiêu thì tôi không biết, nhưng lại tôi dám chắc hẳn rằng nếu tại chỗ này có thống trị mới, biết thân thiện thật sự đến anh em công nhân, thì bạn bè hổng gồm bỏ việc ngang đâu cô ạ.

Bội Minh mỉm cười:

- nhất mực là phải biến hóa rồi. Bây giờ, tôi nhờ hai anh hotline mọi tín đồ mai trở về thao tác làm việc nhé. Bảo đảm an toàn từ nay, tình trạng sẽ ổn.

Trong phòng họp bao gồm sáu, bảy người. Giám đốc Hà, hai phó tổng giám đốc và mấy trưởng phòng, kế toán, kỹ sư trưởng.. Tín đồ duy nhất không có "chức vụ" là Bội Minh.

Ngồi phía cuối chống họp, tay xoay xoay cây bút, Bội Minh trình bày sự việc ra mắt ở dự án công trình toà chung cư mà cô đề xuất nhúng tay vào hôm máy bảy vừa qua. Sau cùng, cô xong xuôi bằng đề xuất thẳng thắn:

- Theo ý kiến tôi thì ban giám đốc buộc phải cho anh ta nghỉ vấn đề ngay. Ngay hôm nay!

Phó người đứng đầu Bảnh hắng giọng:

- Cô Bội Minh à ! Tôi biết cô luôn phấn đấu vì lợi ích của công ty. Nhưng liệu hành vi quá cuống quýt như vậy gồm nên xuất xắc không? Tôi e rằng cô chưa xem xét và quan tâm đến kỹ lưỡng.

Bội Minh hơi nhíu mày, phó tổng giám đốc Bảnh là chú ruột của Đạo. Chính ông vẫn tuyển dụng Đạo, có lẽ vì quan hệ này nhưng Đạo tự đắc một cách đáng ghét ===== vang, bày đặt làm mưa làm cho gió. Trước đây, Bội Minh có thoang thoáng nghe nói tới những bài toán làm quá xứng đáng của Đạo. Thời gian đó Bội Minh không chăm chú lắm, còn bây giờ thì cô vẫn hiểu rõ.

Điểm nụ cười nhẹ nhàng, Bội Minh hỏi:

- Xin phó tổng giám đốc nói rõ hơn giành được không?

Tựa hẳn vào lưng ghế, ông Bảnh nheo mắt:

- Tôi chấp thuận Đạo có phần xốc nổi. Tuy vậy nó cũng chỉ vì dự án công trình thôi. Cô Bội Minh ạ ! Cô nói xem, hiện thời là thời làm sao rồi? công ty của chúng ta lại không phải là công ty quốc doanh, như vậy bọn họ càng cần yếu lo cơ chế phúc lợi cho một đám người công nhân lười nhác ngoài ra ngang ngạnh nữa.

Bội Minh bắt đầu cảm thấy mình hết kiên nhẫn:

- Xin phó tổng giám đốc hãy đi thẳng liền mạch vào ý chủ yếu đi. Tôi hiểu bây giờ là thời đại công nghiệp hoá, họ cần phải tiết kiệm ngân sách và chi phí thời gian:

- Đúng là tuổi trẻ thường bộp chộp. Nhưng vấn đề đã quá cụ thể còn gì. Cũng tại đàn công nhân cà chớn bắt buộc Đạo new buộc lòng đuổi vấn đề hết. Và sau thời điểm đuổi bọn này, Đạo cũng chạy kiếm tìm công nhân new rồi. Mặc dù chựng lại một nhì ngày, nhưng dự án công trình sẽ đảm bảo an toàn hoàn thành đúng thời gian.

Bội Minh chép miệng:

- cho tôi được nói thẳng thừa nhận xét của bản thân mình nhé. Trong khi phó chủ tịch đang ra mức độ bênh vực và đảm bảo cho cháu trai của chính bản thân mình thì phải. Ở đây, tôi dựa trên lập ngôi trường của một fan có trọng trách với doanh nghiệp mà nói. Một công ty có khả năng xây dựng đồng thời mấy toà cao ốc mà mướn lao rượu cồn một bí quyết chấp vá vì vậy thì xấu hổ quá.

Giám đốc Hà nói nhở:

- Xin các vị hãy trở lại ý thiết yếu đi !:

- Dạ, thưa người có quyền lực cao - Bội Minh đứng lên. Cô lấy di động cầm tay ra, nói - Đây là cuộc rỉ tai của tôi với Đạo hôm qua.

Bội Minh mở đến mọi fan nghe đoạn cô thu thanh hôm qua. Kế đó, cô yêu mong Cường chuyển ra bệnh từ cho thấy Đạo đã nhận lương mang lại công nhân. Một người trong số họ được mời cho tới nãy giờ đồng hồ chờ mặt ngoài, cũng rất được mời vào.

Sau gần ba tiếng đồng hồ, buổi họp kết thúc, công dụng là Đạo bị buộc thôi việc, đồng thời cần giao nộp lại cho doanh nghiệp mấy chục triệu đồng.

Số người công nhân trước kia nay được mời cho nhận lương đầy đủ. Chúng ta còn nhận thấy lời xin lỗi của chủ tịch Hà. Ông tự nhận tôi đã thiếu trách nhiệm, không kịp thời theo dõi, thâu tóm tình hình, mới để xẩy ra tình trạng thừa tệ như vậy. Mọi người rất cảm kích Bội Minh. Cô vẫn nỗ lực đi tìm gặp, mời gọi từng tín đồ quay lại tạo cho công trình. Trước việc nhiệt tình như vậy thì ai nỡ ngoảnh mặt? toàn bộ từ thợ xây cho trộn hồ, khênh gạch.. Phần đông đến làm như trước.

Giám đốc Hà nói cùng với Bội Minh, sau khi ngừng cuộc họp:

- Cô sẽ vất vả các rồi. Hãy về ngơi nghỉ đi ! chiều tối khỏi mang đến làm cũng được.

Bội Minh mỉm cười. Lần chần một lúc, cô so vai:

- chủ tịch ạ ! Tôi là người tham công tiếc vấn đề và thích tiền. Nếu nghỉ bốn tiếng đồng hồ đeo tay thì uổng lắm:

- Vậy tôi mời cô cần sử dụng cơm trưa nhé?

Bội Minh nhẹ nhàng từ chối:

- Dạ, có lẽ rằng để dịp khác, thưa giám đốc. Trưa nay, tôi vừa hotline cơm phần rồi.

Giám đốc Hà lắc đầu chịu thua, thiết yếu nào đoán biết để rồi đánh giá về con người của cô nhân viên cấp dưới năng đụng này:

- Ừ, thôi thì hóng dịp khác. Tôi về trước nhé. Cô nhớ có thao tác làm việc cũng yêu cầu nghỉ ngơi đó, kẻo ngã căn bệnh thì khổ.

Giám đốc Hà dặn thêm rồi ra về.

Bội Minh dạ dạ tuy nhiên chẳng ở được mấy. Cô phải chuẩn bị tài liệu mang lại chuyến công tác làm việc miền Tây dự con kiến sẽ ban đầu vào ngày kia.

Đầu giờ làm việc buổi chiều, đứa bạn đồng nghiệp Tố Như đến trao hồ sơ số liệu đến Bội Minh, thỏ thẻ nói:

- đáng ra mụ bà hồi đó cho Minh làm đàn ông mới phải. Sao nhưng Minh cứng ngắc quá vậy? Hổng sợ hãi bị.. - Tố Như hạ giọng - phó tổng giám đốc Bảnh đì hả?

Bội Minh mỉm cười tự tin:

- Mọi việc đều trải qua ban người có quyền lực cao một cách ví dụ mà. Tố Như cũng biết là doanh nghiệp của họ vốn tất cả nguyên tắc, giải quyết mọi việc một bí quyết minh bạch và hoàn thành khoát mà:

- Ừ nên ! mà Bội Minh nè ! Liệu.. ông Bảnh bao gồm bị mất chức ko hả? - Tố Như lại hỏi.

Bội Minh so vai:

- Chuyện đó.. ôi xời ! Cứ nhằm ban giám đốc các vị ấy giải quyết và xử lý với nhau, chúng ta bận trọng điểm làm gì. Lo các bước chuyên môn của mình đủ mệt mỏi phờ fan rồi.

Xem thêm: Hướng Dẫn Xoay Rubik 3X3X3 Theo Cách Giải Mã Khối Rubik Cubesolve

Tố Như nói một câu hoàn thành câu chuyện:

- Đúng là mấy ổng đã giải quyết. Cơ mà thiệt tình là Như mong phó tổng giám đốc Bảnh nghỉ quách mang lại rồi.

Bội Minh mỉm cười tủm tỉm, đề cập nhở các bạn hãy giữ mồm duy trì miệng, tuy vậy thôi. Bao phủ hai người vắng vẻ, chẳng có fan nào khác. Chợt có tiếng "tít tít" phía bàn có tác dụng việc. Tố Như đập vơi khuỷu tay Bội Minh:

- hình như Minh có điện thoại kìa. Nghe nhanh lên. Mình đi nhé. Hẹn mai chạm mặt lại !:

- Ờ, mai gặp gỡ lại !

Điện thoại của Quốc Trí hotline đến:

- Em đang làm cái gi đó, cưng?

- Đương nhiên là em đang làm việc. Nghe tiếng nói của anh kìa. Hình như anh sẽ rất rảnh rang và phấn khởi:

- Không. Em đoán tương đối sai rồi. Anh nhàn nhã mà cũng bởi không. Chính vì anh đang cực kỳ nhớ em. Nè ! thao tác làm việc và.. Hãy nghĩ mang lại anh một chút ít nhé:

- còn điều gì nữa không?

- Ừm, hết rồi. Thôi, anh nên cúp vật dụng đây.. Hẹn gặp lại nhé !:

- Ơ..

Khi thoa Minh định hỏi Quốc Trí đang nơi đâu thì anh cúp máy. Bội Minh mỉm cười một mình. Trong cả mấy ngày qua, cô gọi điện thoại cảm ứng thông minh cho Quốc Trí nhưng mà anh ko bắt máy. độc nhất định bây giờ Bội Minh nên kể đến Quốc Trí nghe chuyện đã xảy ra mới được. Hay thì Bội Minh vẫn đề cập nhửng chuyện nghỉ ngơi công ty, mọi chuyện gắn thêm với "công lao" của cô. Lần nào thì cũng vậy, cô vui sướng nhận thấy lời khen tặng từ Quốc Trí. Anh cũng từ hào bởi cô, đương nhiên là vậy.

So với Bội Minh, kỹ năng của Quốc Trí cũng chẳng kém gì. Tuy nhiên anh có tác dụng ở công ty dịch vụ thương mại xuất nhập khẩu, anh đi lại nhiều hơn thế nữa Bội Minh. Có lẽ rằng do yêu thương cầu các bước nên tính cách của anh cũng mềm mỏng mảnh hơn Bội Minh.

Bội Minh ra quyết định gọi điện thoại cảm ứng thông minh bảo Quốc Trí cho nhà mình.. Nhưng mà Trí vẫn khoá máy. "Có lẽ anh đã bận rộn" - Bội Minh nhủ thầm.

Tan sở, Bội Minh mang lại nhà Trí.

Cửa đóng im ỉm và mẫu khoá bụ bẫm bên ngoài. Gọi điện thoại thông minh thêm đợt tiếp nhữa vẫn ko thấy trả lời, Bội Minh đành nhắn tin mang đến anh.

"Cưng à ! Anh làm cái gi mà ko nghe smartphone của em? cảm nhận tin nhắn này thì anh phải sang công ty em ngay lập tức nha".

Bội Minh ghé nhà hàng siêu thị mua không nhiều thực phẩm. Cô dự trù sẽ làm cho một bữa cơm tối thịnh soạn, coi như chúc mừng thành tích mình vừa đạt được. Quốc Trí nhất định đề xuất tới. Giả dụ như anh không có mặt, cho dù là bất kể lý bởi gì cô cũng không làm lơ cho anh.

Sáu tiếng chiều Bội Minh về. Cô lag mình hoang mang lo lắng và lo ngại vì khoá cổng bị mở.

Lẽ nào nhà bị trộm?

Ý suy nghĩ vừa hiện lên trong đầu có tác dụng Bội Minh giá buốt toát cả người. Cô hối hả đẩy Honda vào tận thềm. Mặt chú ý cửa ra vào.. Không hề có dấu hiệu gì bất thường. Cửa vẫn còn đó khoá.

Bội Minh thần người. Sáng nay đi làm, cô quên khoá cổng ư? không ! Lần nào ra ngoài, Bội Minh cũng dẫn xe pháo ra trước, nhảy chân phòng dựng xe nghỉ ngơi đó, trở về khoá cổng rồi new xuất phát.

Thôi, vào nhà kiểm tra coi sao rồi tính. Bội Minh tra chìa khoá vào ổ khoá cửa.. Thứ nhất cô nhảy đèn, dẫn xe vào rồi bắt đầu lên lầu. Những ngăn tủ đầy đủ còn nguyên vẹn. Bội Minh trở lại nhà, chú ý lại một lượt đồ đạc và vật dụng trong phòng khách.. Toàn bộ đều nguyên vẹn.

Bội Minh thở ra nhè nhẹ. Có vẻ như như mọi câu hỏi đều ổn cả. Hú vía ! Cô vươn vai, định bụng lên phòng thay đồ rồi xuống nhà bếp bắt tay vào sản xuất thức ăn uống cho bữa tối. Nhưng mới đặt chân lên hai, tía bậc thang, cô bỗng nhiên đứng lại. Có mùi thức ăn, ngoài ra là mùi thịt nướng. Lạ há ! Ở đây, căn nhà là biệt thự cao cấp nằm vào một khuôn viên sân vường, bên láng giềng phía 2 bên không phải cấu tạo gỗ nhưng mà là bê tông chắc chắn chắn, bí quyết âm, phương pháp nhiệt tốt, vậy nên mùi thức ăn bên nhà trọ ko thể cất cánh sang tận đây được.

Tò mò pha lẫn một chút ít băn khoăn, Bội Minh đi vào phòng ăn. Cô để đèn sáng và ồ lên một giờ đồng hồ ngạc nhiên.

Trên bàn ăn là một trong những mâm cơm tươm tất. Gồm cả chai rượu vang với giá nến hồng. Bội Minh cách hẳn vào chống và quan sát quanh tìm kiếm. Chắc chắn là là Quốc Trí rồi. Bây giờ Bội Minh bắt đầu nhớ anh tất cả giữ chìa khoá nhà cô:

- Anh đang nơi đâu vậy? - Bội Minh công bố - nếu như không chịu xuất hiện, em sẽ call điện mang lại 113 báo công ty bị kẻ tà đạo đột nhập à nha.

Quốc Trí xuất hiện đi bên cạnh hông nhà bước vào với chiếc thè lưỡi dài thượt:

- Sao mà lại em nặng nề lời thừa vậy?

- nặng nề lời à? - Bội Minh nhướng cao mày, giậm chân phụng phịu - Anh chẳng buộc phải làm em sợ thất đảm hay sao. Em báo đến 113 là đúng vượt còn gì.

Quốc Trí cách tới, nhị tay giấu phía sau:

- trường hợp như anh làm cho em hoảng loạn thì mang lại anh xin lỗi. Chẳng qua là anh muốn dành riêng cho em một bất thần thôi.

Bội Minh quay trở về vẻ đỏng đảnh và hơi nũng nịu nhưng cô vẫn thường dành cho Quốc Trí. Huơ tay qua phương diện bàn đầy thức ăn, Bội Minh cong môi:

- bất thần vì bữa ăn tối nay ư? Đây bao gồm phải trước tiên anh mang lại nấu nướng?

Quốc Trí cách tới, anh dừng lại khi khoảng tầm cách chỉ còn lại vài ba tấc. Anh cười:

- Nhưng bữa tiệc tối từ bây giờ là bữa ăn anh dành cho em sau mấy ngày xa cách và.. - Quốc Trí chuyển tay ra vùng trước ngực - Đây là quà mang lại em.

Bội Minh tần ngần:

- kim cương gì?

- Thì em vậy lấy và mở ra xem đi.

Bội Minh núm hộp giấy mỏng từ tay Quốc Trí. Nó nhè nhẹ, khó lường là mẫu gì mặt trong. Cô dỡ dây nơ, mở hộp.

Một mẫu ví tay làm từ chất liệu thổ cẩm. Ngay mặt trước có may lô-gô hình bầu dục và loại chữ nằm trong lô-gô "Made in Thailand":

- Ủa ! cỗ anh..

Quốc Trí choàng tay ôm Bội Minh, hôn lên trán lên đôi mắt cô. Bội Minh ngăn tay thân môi trước khi Trí đặt trên đó nụ hôn.

Hiểu ý cô, Quốc Trí nói:

- Anh có chuyến du ngoạn công tác đột xuất ở Thái Lan. Chỉ nhị ngày thôi, tính luôn luôn giờ bay đi cùng về. Thời hạn chẳng có không ít để đi bộ nên anh chỉ lựa chọn được món tiến thưởng này thôi. Em đừng thất vọng nghe, giả dụ mai mốt gồm dịp, anh sẽ chuyển em đi cùng anh.

Bội Minh mân mê mẫu ví. Gần như túi xách, ví đầm, bóp tay của Bội Minh hóa học đầy hai phòng tủ. Ấy nhưng cái này là quà tặng kèm của người yêu. Cực hiếm lắm !

Bội Minh vòng tay xung quanh cổ Quốc Trí, dụi dụi chóp mũi vào má anh:

- Em cảm ơn anh ! Nó rất đẹp !:

- thật không? Anh cứ lo em sẽ chê bởi vì kiểu xoàng xĩnh xĩnh quá:

- Đâu tất cả mà. Nó đẹp, càng đẹp hẳn lên vì là do anh gạn lọc mua tặng em. Tuy thế mà.. Em ghi lưu giữ lời anh vừa hẹn hẹn. Khăng khăng mai mốt, anh đề nghị đưa em đi du ngoạn Thái Lan à nghen.

Quốc Trí cười thật ngọt, nhì tay vuốt ve thanh thanh bờ lưng mềm mại của Bội Minh:

- Ừ, anh hứa vững chắc mà. Nếu gồm dịp, anh cố định sẽ đưa em đi một chuyến. Nhưng chính là sau này. Còn bây giờ.. đến anh thoả lòng nhớ hy vọng coi nào.

Quốc Trí ghì chặt mang cô, nụ hôn bên trên môi nồng dịu dữ dội như tình thương anh dành cho cô. Cô cuồng nhiệt độ đáp lại.

Nụ hôn dài, đê say đắm đuối khiến cho cả hai muốn tan loãng ra.

Quốc Trí luồn tay vào áo Bội Minh. Domain authority thịt cô mượt mại, thật trót lọt láng. Anh thọc tay xuống phía bên dưới lưng.:

- Đừng, anh !

Nhẹ nhàng nhưng chấm dứt khoát, Bội Minh kéo tay Quốc Trí ra.

- chúng mình còn phải bữa tối chứ. Cùng với lại.. Mấy trang bị em thiết lập ở siêu thị lúc nãy, yêu cầu soạn bỏ vô tủ lạnh, không thôi hư hết:

- Để anh giúp em ! hay là em đi vệ sinh đi. Đồ đạc cứ giao mang đến anh soạn ra:

- cũng khá được ! Anh có tác dụng giùm em nghen.

Bội Minh rời anh, chạy lên lầu.

Quốc Trí call với theo:

- cấp tốc lên nghe cưng. Đồ ăn nguội gần hết rồi đó.

Bội Minh vào phòng, ngừng hoạt động lại. Gì thì gì, cô cũng phải ngắm món quà Thái của anh bộ quà tặng kèm theo thêm vài phút nữa new được.

Hai mươi phút sau, Bội Minh new xuống nhà, thơm tho và sexy nóng bỏng trong bộ áo ngủ màu xanh da trời nhạt.

Thấy Quốc Trí lui cui bên bếp, cô hỏi:

- Anh đang làm những gì đó?

- chờ em thọ quá, anh thấy mấy món ăn uống hơi nguội đề xuất hâm lại. À ! nhưng mà em mua các đồ quá:

- Thì đó, em định nấu cơm tươm tất rủ anh qua. Nào ngờ anh đã chuẩn chỉnh bị chấm dứt hết rồi. Nè, mai mốt có tính như vọc thì báo trước với em một tiếng, nhằm em khỏi tốn tiền download đồ:

- Ừ, anh sẽ làm cho vậy. Em định nấu bếp lẩu hả? Tôm với mực ngon vượt !:

- Ngày mai, em đã nấu. Anh tới nghen?

- Không hẹn trước được đâu, hồi này doanh nghiệp nhiều vấn đề lắm, em ạ. Bao gồm khi sáng mai, anh bị điều đi công tác xa cũng ko chừng:

- Được rồi. Chiều mai nếu tranh thủ được thì anh qua nhé.

Quốc Trí đồng ý và bảo Bội Minh chiều mai, anh sẽ điện thoại thông minh cho cô.

Hai bạn ngồi vào bàn ăn. Quốc Trí bới cơm ra chén và gắp thức ăn uống cho Bội Minh. Tiếp đến anh ngồi, kháng đũa ngắm nhìn và thưởng thức cô đang tiêu hóa lành bằng góc nhìn thật ấm.

Bội Minh kêu lên:

- Anh cũng nạp năng lượng đi chứ.

Quốc Trí cười:

- Đúng là anh tất cả phúc to há. Người yêu xinh rất đẹp như vầy. Em khoác loại phục trang nào, em đang làm gì cũng đều rất xinh đẹp với gợi cảm:

- Stop lại đi ! Em nghe anh tán tụng em tất cả lẽ.. Cả ngàn lần rồi thì phải:

- hàng chục ngàn lần cơ mà anh thấy vẫn chưa đủ.

Bội Minh chợt xong ăn.

Xoáy tin nhìn long lanh soi mói vào Quốc Trí, cô cười cợt cười:

- Như lời anh nói thì em là cô gái duy tốt nhất trong anh. Bao gồm thật bởi vậy không? tuyệt là trước phương diện em, nói cho em vui. Nay mai ra ngoài, anh liếc ngang liếc dọc. Mà.. - Bội Minh điểm thú vui hồ nghi - Ai dám chắc thời hạn qua, anh không hề léng phéng với cô bé nào đó?

Quốc Trí nhìn sững Bội Minh rồi vụt cười cợt lên đầy thú vị:

- Ôi ! người yêu của anh tuyệt thật. Đi làm bận bịu là vậy mà lại vẫn có thể tưởng tượng ra chuyện ko thể. Làm cái gi có cô gái nào khác bên cạnh em chứ.

Bội Minh gật đầu:

- Được vậy thì giỏi quá rồi. Nè, anh mau ăn đi. Em cũng thấy bản thân thật như mong muốn khi yêu anh. Anh nấu tiêu hóa lắm, độc nhất vô nhị là dòng món khìa này nè. Giòn, không hề dai, không còn mùi hôi của ruột heo sống cùng mềm:

- Em ăn uống thử món xào này xem. Bông hẹ xào phổ biến với bông huệ trắng, ngọt chết giả luôn đó.

Vừa nói, Quốc Trí vừa gắp thiết bị xào cho vô chén Bội Minh.

Đất thành phố sài thành bông hẹ dường như không rẻ, hoa huệ trắng còn bằng mấy lần bông hẹ. Vậy mà lại Quốc Trí đổ tiền ra sở hữu về xào với giết bò:

- Ngon thừa ! - Bội Minh thốt lên:

- Anh biết đây là món yêu thích của em mà. Đúng không?

Bội Minh tròn mắt ngạc nhiên:

- làm thế nào anh biết em thích ăn món này?

- bí mật !

Bội Minh doạ:

- Anh ko nói, em giận à:

- Gì cơ mà nghiêm trọng vậy?

- Em là vắt mà.

Quốc Trí gãi đầu. Xem chừng chị em sẽ giận thiệt chứ chẳng chơi:

- Ừ thì.. Cũng đơn giản thôi. Trước đó có mấy lần anh nghe em nói tới món bông huệ xào. Mang lại nên hôm nay anh thực hiện, biến tấu một chút, thêm bông hẹ vô. Như vậy nó biến đổi món nạp năng lượng mang "mác" Quốc Trí rồi kia nghe.

Bội Minh cười, không đậy giấu nụ cười sướng hạnh phúc trong mắt. Hiện nay không dễ tìm được một fan lãng mạn, chuẩn bị sẵn sàng dâng bộ quà tặng kèm theo cho mình tất cả những gì bản thân thích. Cô thấy mình thật hạnh phúc. Tình yêu của cô ý và anh cứ đẹp nhất như mơ.

Ăn xong, Quốc Trí giúp Bội MInh rửa chén. Bây giờ, nếu tất cả ai đó bất ngờ đột ngột xuất hiện, chắc chắn rằng họ đang tưởng hai người là đôi vợ ông xã son.

Gian phòng phòng bếp và phòng ăn uống là một. Dù ở bên phía trong những bờ tường và trần la-phông gỗ cơ mà vẫn tự tin và ấm cúng. Phía vị trí kia kệ trang trí, nhóc giới phòng tiếp khách được phân loại rõ rệt. Đã ít nhiều lần Quốc Trí đặt Bội Minh ngồi trong tâm địa mình trên chiếc ghế xô pha, quên cả đất trời, không khí thời gian để say sưa vào phần đông nụ hôn đê mê.

Bội Minh hỏi Quốc Trí:

- xong rồi, chúng mình sẽ làm cái gi hả anh?

Hai tín đồ đứng tuy vậy song cùng nhau trước bể rửa, cách nhau non cách ngắn.

Quốc Trí nghiêng đầu qua cụng vào đầu cô:

- làm những gì ư? thời gian nãy ngắm nhìn em thôi, anh cũng thấy no. Hiện thời thì thấy đói khiếp khủng. Lát nữa anh sẽ.. Nạp năng lượng thịt em.

Bội Minh cười cợt khúc khích:

- Anh nói cứ như vẫn đói thật vậy:

- Vậy.. đến anh ăn uống thịt em nghen?

- Đừng nghịch dai nữa, ông tướng à.

Lau hai tay vào tạp dề, Quốc Trí vòng tay ôm ngang eo Bội Minh. Bội Minh gồm làn domain authority mịn màng thướt tha và cơ bụng nhỏ dại gọn có thể lẳn, rộng hẳn.. Trí cấp xua đi ý nghĩ về vừa ùa đến.

Dụi dụi vào tóc Bội Minh, anh nói:

- đôi lúc anh suy xét và thấy em hãy còn cổ hủ quá. Chúng mình yêu thương nhau đã mấy năm rồi nhưng mà em vẫn giữ khoảng cách cuối cùng.

Bội Minh cựa quậy, day qua để đối diện với Quốc Trí. Cô gửi ngón tay trỏ lên dí ngay thân trán anh:

- bi ai cười chưa ! Anh cũng đã thoả thuận với em là đợi tới ngày cưới mà?

- Ừ, và đúng là như vậy. Nhưng hiện thời anh cảm thấy đợi mang lại ngày cưới hay không thì có quan trọng gì đâu chứ. Em gồm biết là thời gian gần đây đang dấy lên trào lưu sống thử không? những đôi lứa yêu nhau, sinh sống với nhau y chang vợ ck thực thụ vậy. Tất cả khi cả năm, thậm chí hơn năm mới tổ chức triển khai cưới nhau.

Bội Minh ngăn ngang môi Quốc Trí:

- Chuyện anh nói, em biết từ lâu rồi cưng à. Nhưng tình yêu của em không thể thay đổi theo trào lưu lại được. Anh đã ngóng mấy năm rồi, chờ thêm không nhiều lâu nữa thì gồm sao? Thôi chớ giỡn nữa. Em buộc phải rửa cho xong nè.

Quốc Trí khá thất vọng. Chắc thiết yếu làm Bội Minh xiêu lòng lòng rồi .

Một tiếng chiều chủ nhật , Bội Minh còn say nồng giấc ngủ trưa thì choàng thức dậy vày hồi chuông cổng tới tấp gắt gỏng . Rời phòng ngủ , Bội Minh nhăn nhó :

- quái ác quỷ ! Ai mà hotline cửa vào giờ này vậy hổng biết . Thiệt là bất thanh lịch mà .

Cô ra đi mở cổng .

Ông Vượng chủ nhà đứng bên ngoài cổng , gương mặt khẩn trương và..méo mó thật nặng nề coi . Cách đó không xa , một người bầy ông mang quần âu xám xậm , áo sơ-mi trắng , nhị tay đút túi quần , mặt quan sát sang mặt kia ngõ hẻm . Bọi Minh quá bất ngờ nhìn ông Vượng :

- Ủa ! Sao ông qua tiếng này ? - Vừa mở cổng cô vừa hỏi - mà cũng ko gọi điện thoại cảm ứng thông minh báo trước với tôi một tiếng .

Ông Vượng là người lũ ông gồm vóc dáng bé dại , gương mặt thoạt trông thì dường như cởi mở thân thiết dễ ngay gần , nhưng lại nếu để ý quan giáp kỹ một chút ít sẽ dấn thấy góc nhìn luôn lếu láo liên một giải pháp đáng ngờ của ông ta .

Hơn một năm ngoái , qua 1 người thân quen , Bội Minh đang hợp đồng mướn được ngôi biệt thự cao cấp gỗ của ông Vượng . Ngôi biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang có kết cấu toàn mộc quý , rất vừa ý Bội Minh . Vì chưng vậy cô đã chấp nhận thuê với chiếc giá khá cao trong thời hạn hai năm rưỡi .

Mối tình dục giữa gia chủ và người thuê mướn không mặn nhưng lắm . Vị Bội Minh mau chóng biết ông Vượng là tín đồ hay kèo nèo tài lộc . Mà lại may Bội Minh cao cả , bởi không đã biết thành ông ta đòi thêm một vài tiền nữa .

Ông Vượng chặc lưỡi , ra chiều khổ sở :

- Trời ơi ! Tôi cũng muốn liên lạc cùng với cô tuy vậy mà cần thiết được . Cô Bội Minh à ! Phen này tôi lâm đại nạn rồi . Xin cô hãy có tác dụng ơn cứu vãn tôi cùng với .

Bội Minh ngơ ngác :

- Ông nói gì ? vật gì mà..đại nàn ?

Ông Vượng xua tay :

- Vô nhà đang , rồi cô đang biết thôi cơ mà .

Bội Minh mở một bên cổng :

- Ông làm cho tôi thắc mắc quá . Mời ông vào !

Ông Vượng quay trở lại gọi to :

- Cậu Dũng à , mời cậu vô nhà !

Ngạc nhiên lẫn tò mò và hiếu kỳ , Bội Minh chú ý về phía người bầy ông vừa được gọi là Dũng . Anh ta là ai ? tại sao ông Vượng lại gửi anh ta sắp tới ? Cô chợt bi đát cười khi thoáng có ý nghĩ tốt là ông Vượng định trình làng bạn trai cho chính mình . Rồi cô xua ngay ý nghĩ đó đi . Vừa rồi ông Vượng bảo ông ta gặp đại nàn . Đại nàn gì đó..không đọc sao Bội Minh bao gồm linh cảm chẳng lành .

Người lũ ông trở về :

- Ủa.:

- Ơ..- Dũng nghỉ chân tròn đôi mắt .

Trong một nháng cả hai người đều đã nhận được ra nhau .

Ông Vượng dợm phi vào trong , nhưng thấy được vẻ sửng sốt của hai bạn , ông đứng lại . Gương mặt nhăn nhó rầu rĩ hơi giãn nở ra và ánh nhìn sáng lên :

- Ồ ! thì ra là nhì cô cậu có quen nhau . Vậy thì xuất sắc rồi !

Bội Minh nhíu mày :

- Ông nói vậy là sao ? sau cuối ông đang làm gì hả ?

Ông Vượng chưa kịp đáp thì Dũng nói :

- Đúng là có sự việc , nó liên quan cả bố người . Tôi cần phải giải quyết và xử lý cho kết thúc .

Dũng sải cách , mặt đường hoàng tự tin như đã ở tận nhà mình vậy .

Vào phòng tiếp khách , anh nhìn qua một lượt các đồ vật bài trí , tự xa lông , kệ trang trí tới những bình hoa , bức tranh treo bên trên vách :

- Mời anh ngồi ! hiện thời thì tôi hoàn toàn có thể biết chuyện gì được không ?

Dũng chú ý ông Vượng ngụ ý . Ông Vượng khề khà , mắt hớt tóc xuống :

- Để tôi trình làng với cô , đó là cậu Tuấn Dũng , còn phía trên , cô Bội Minh mà lại tôi đang nói cùng với cậu .

Tuấn Dũng chìa tay làm cho cử chỉ mời :

- Cô cũng ngồi đi chứ !

Tuấn Dũng ngồi xuống xa lông . Bội Minh hơi giận dữ vì Tuấn Dũng ngồi xuống cái ghế sinh hoạt vị trí trọng thể nhất , nó vốn đã giành cho cô gia chủ . Ông Vượng ngồi sống ghế xa lông nhỏ dại chếch bên trái . Bội Minh ngồi ghế xô trộn .

Tuấn Dũng nói tiếp :

- Chuyện là vầy . Cách đây hơn tư năm , tôi đang hợp đồng thuê ngôi biệt thự cao cấp này trong thời hạn năm năm . Tôi sinh sống trong đây được gần 2 năm thì trở lại Mỹ . Tất yếu giá trị phù hợp đồng vẫn còn nguyên . Ấy vậy mà bấy giờ tôi trở lại , xuất xắc tin ngôi biệt thự cao cấp đã có người khác thuê..

Bội Minh ngó ông Vượng . Ông ta né tầm nhìn của cô , phương diện nhăn rúm lại . Bội Minh run giọng :

- Ông nói gì đi chứ ông Vượng !

Hai tay xoắn mãi vào nhau , ông Vượng chứa tiếng một cách trở ngại :

- Tôi xin lỗi cô , cô Bội Minh . Đúng là tôi đã vi phạm hợp đồng . Tuy vậy cũng vì bất đắc dĩ , tôi một lúc nên tiền mang lại thằng bé đi du học , kế kia , bà đơn vị tôi bị bệnh yêu cầu điều trị mặt Singapore . Thành ra.:

- Ông lừa tôi chứ gì ? bây chừ thì ông định thế nào phía trên ? Tôi thuê ngôi nhà biệt thự này của ông cũng đều có hợp đồng lối hoàng nhưng mà .

Ông Vượng thở nhiều năm thườn thượt :

- Tôi rất ân hận hận . Muốn cô thông cảm đến tôi !

Bội Minh vắt kềm nén để khỏi ném dòng gối kề bên xuống sàn nhà và đập bàn . Cô nói mà nghe giọng mình khàn sệt :

- Ông nói sao nghe tức cười cợt quá . Mang của tín đồ ta mấy chục triệu , rồi hiện nay đơn giản chỉ là thông cảm . Ông bảo tôi thông cảm bằng cách nào hả ? Coi như mấy chục triệu tôi làm cho từ thiện rồi thu dọn đồ đạc ra đi một cách lặng lẽ âm thầm y như tên trộm à ? Xin lỗi nghen , ông hãy quên chuyện đó đi .

Ông Vượng rên rẩm :

- nhưng lại mà cậu Dũng sẽ về , cô bảo tôi phải làm thế nào đây ?

Bội Minh mỉm cười khẩy :

- giá chỉ mà chiếc hôm thứ nhất tôi cho tới xem công ty , ông nói do đó thì giỏi quá . Đằng này ông còn khẳng định trong hợp đồng là sẽ chịu mọi trọng trách nếu phía ông có sự việc . Hẳn ông không tới nỗi quên chứ ?

Tuấn Dũng xen vào :

- hai người đừng quên tôi là người thuê nhà thứ nhất .

Bội Minh nheo ánh mắt Tuấn Dũng . Cô vẫn chưa quên lần gặp mặt đầu tiên . Mới gồm mấy ngày thôi , nhưng lúc này anh ta không còn lưu lại cho dù chỉ một chút ít xíu mẫu vẻ sượng sùng run sợ của người bị mất sạch túi tiền . Anh ta hững hờ và sang chảnh , thể hiện thái độ này cho thấy thêm anh ta sắp tới sửa tống khứ cô ra bên ngoài .

Bội Minh ưỡn cao fan :

- Vâng , thưa anh Tuấn Dũng , tôi biết điều đó . Hai tín đồ mới nói tức thời nhưng mà . Đúng là vụ việc thật phức tạp với cả ba người bọn họ . Tôi cứ nghĩ về ngồi ở đây , e rằng đang chẳng giải quyết được gì . Bây giờ lại là chủ nhật . Hai người trong thời điểm tạm thời hãy đi đi . Sáng mai , họ cùng lên tandtc dân sự .

Tuấn Dũng sững bạn . Tòa án dân sự ư ? Cô con gái này ghê gớm thật . Dẫu vậy Tuấn Dũng không thể có ý định bước chân vào tand , bởi vì như vậy sự việc hơn mức đơn giản và dễ dàng đã trở đề nghị nghiêm trọng . Muốn xử lý triệt để quan trọng trong một mau chóng một chiều .

Ông Vượng kêu lên tá hỏa :

- chẳng thể được , cô Bội Minh à . Làm vậy nên , chắc chắn rằng là tòa vẫn xử buộc tôi bồi thường cho cô . Mà tôi lúc này thì.. đánh bị tiêu diệt tôi cũng không có tiền bồi thường cho cô đâu . Tôi nói thật đó .

Bội Minh buông một câu phũ phàng :

- Bụng làm cho dạ chịu , ông vượt biết vậy nhưng mà .

Tuấn Dũng nháng cau mi . Không tồn tại dấu hiệu nhân nhượng của cô nàng này . Phải làm sao đây ? Tuấn Dũng dịu giọng :

- Tôi nghĩ chúng ta cũng có thể tự giải quyết và xử lý . Giả dụ như thừa nhận lại tất cả số tiền thuê cho thời hạn còn lại thì cô sẽ rời khỏi đây ?

Bội Minh rời ghế . Cô cho bên hành lang cửa số nhìn ra vườn . Cô ngắm nhìn những chậu hoa lá cây cảnh nhưng không thấy yêu thích , dịu nhõm như mọi khi .

Bội Minh không vấn đáp mà hỏi lại :

- trong khi anh đang sẵn có ý định đã trả tiền cho tôi ? Tôi thông báo anh , nếu bao gồm bồi thường xuyên thì số tiền đã trên hai trăm tứ mươi triệu :

- Tôi rất có thể trả đủ đến cô..

Bội Minh tảo phắt lại :

- tuy tôi nói vậy , nhưng tiền hẳn ko thể giải quyết và xử lý được toàn bộ . Tôi dám thuê ngôi biệt thự nghỉ dưỡng này với mức giá không thấp vì vậy là vì chưng sao , anh phát âm chứ ? Tôi..sẽ ko đi đâu không còn .

Ông Vượng chú ý Tuấn Dũng van xin :

- Cậu Dũng à ! Coi như cậu hỗ trợ cho ông già khốn nạn này vậy . Làm ơn..tôi hứa về sau khi thằng bé tôi tốt nghiệp về nước có việc làm khoan thai , tôi đã đền đáp..

Tuấn Dũng nhếch môi :

- Nói thiệt là tôi chán ông lắm rồi . Nếu đó là đất Mỹ , ông chớ hòng yên thân . Ông đi đi , tự tôi sẽ đàm đạo tiếp với cô Bội Minh :

- Cậu Dũng à ! Tôi..

Tuấn Dũng gắt :

- Tôi bảo ông đi đi mà lại !

Ông Vượng lật đật vực lên bước nhanh ra khỏi phòng .

Còn lại hai bạn " bắt đầu biết , không quen " ko khí bất chợt ngột ngạt vượt :

- Anh định cố nào phía trên ? - Bội Minh run sợ hỏi ngay trong lúc ông Vượng vừa đi khỏi được vài ba phút .

Tuấn Dũng gãi dịu một bên cánh mũi . Anh đã lựa chọn ngôn từ và cách biểu hiện để nói chuyện với Bội Minh lúc trong phòng chỉ với hai người :

- Ít tốt nhất thì..- cổ họng vương vướng , Tuấn Dũng hắng giọng rồi nói tiếp - Mời cô ngồi đã .

Bội Minh dè dặt :

- Anh mong mỏi nói gì nữa ?

Tuấn Dũng nhỏ dại nhẹ :

- Tôi muốn nói lời cảm ơn cô , thiệt lòng vô cùng cảm ơn cô về chuyện ở nhà hàng hôm nọ .

Bội Minh mỉa mai :

- Lời cảm ơn trước lúc bước vào trận chiến thật sự , nói ra anh cũng là người thanh lịch há .

Bội Minh nói hoàn thành mới ngồi xuống nơi cũ . Cô nhìn Tuấn Dũng khinh khỉnh , thách thức , giễu cợt .

Tuấn Dũng chịu đựng dòng nhìn kinh hoàng đó . Hiện giờ anh cảm thấy yêu thích hơn là khó chịu . Anh được nhìn cô , một cô nàng xinh rất đẹp đầy đậm chất ngầu ở một cự ly ngắn như vọc .

Tuấn Dũng điềm đạm :

- thật ra..tôi suy nghĩ hai họ không cần phải chiến đấu gì cả . Tôi tất cả ý này , lý do không thể thỏa thuận hợp tác cùng thuê tầm thường ngôi biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp này ?

Bội Minh ngó Tuấn Dũng lom lom :

- cái gì mà thuê chung ? Anh đừng tất cả giỡn à nghen :

- Tôi đang rất trang nghiêm . Này nhé ! Cả cô với tôi đều không đồng ý rời ngoài nơi biệt thự cao cấp này . Nếu chỉ dẫn tòa , chắc hẳn rằng lợi cầm sẽ nghiêng hẳn theo phía tôi , cũng có tác dụng cô được bồi hoàn thỏa đáng . Tuy vậy điều đáng kể là ông Vượng bây giờ vô cùng trở ngại , ông ta cần yếu nào đền bù cho cô được đâu . Cô nghĩ về lại xem lời tôi nói có đúng không ?

Bội Minh tuy bụng do dự nhưng vẫn giữ giọng điềm nhiên :

- Ý kiến lạ kia ! Anh nói tiếp đi !

Tuấn Dũng loáng bâng khuâng :

- tức thì lần trước tiên đến xem qua , tôi đã hết sức thích ngôi biệt thự hạng sang này . Với phong cách thiết kế gỗ hiếm hoi giữa tp , cơ mà nhà xây bền vững và khuôn viên thoáng đãng tuyệt đối , gần như là vẫn ở nước ngoài ô sài gòn . Chính vì vậy cơ mà tôi quyết định thuê nó . Thậm chí tôi đã đề nghị ông Vượng bán nó cho tôi . Nuối tiếc là ông ta không đồng ý . Chắc hẳn rằng cô cũng tương tự tôi , mang đến đây vì mếm mộ .

Hít thở một hơi thật sâu , Tuấn Dũng mỉm cười cợt rồi vùng dậy . Vừa tiếp cận đi lui , anh vừa sôi sục nói tiếp :

- căn nhà rộng như vầy . Trên lầu bao gồm tới tứ , năm chống , hai bạn có thể chia ra áp dụng . Còn tầng dưới , phòng tiếp khách , phòng ăn , và phòng bếp thì dùng chung .

Bội Minh im re một thời gian rồi khẽ gật đầu nói :

- Nghe cũng khá được đó . Nhưng nguyên nhân không để mỗi người sử dụng một tầng . Tôi thấy như vậy new là ti