Trong “Tam Quốc diễn nghĩa” có vị tiên sinh Thủy Kính thần bí, ông có tác dụng phán đoán những sự việc chưa xảy ra và nắm rõ những vụ việc trong thiên hạ trong lòng bàn tay. Ông tiên đoán lưu giữ Bị mai sau “Long hướng Thiên phi” (Rồng cất cánh hướng lên trời); ông tiến cử kỳ tài Gia cát Lượng, một khẩu ca rõ “đắc kỳ chủ, bất đắc kỳ thời” (gặp được nhà nhưng không chạm chán thời). Fan đời sau đánh giá rằng, giả dụ như Thủy Kính tiên sinh xuất sơn, một mực sẽ làm biến hóa lịch sử Tam quốc.

Bạn đang xem: Thủy kính tiên sinh là ai

Lưu Biểu mời lưu giữ Bị cho Tương Dương dự hội, không ngờ bị trệu Mạo mang binh truy tìm sát. May mắn ngựa quý Đích Lư không sợ hãi minh chủ, nó mang theo lưu lại Bị khiêu vũ vượt qua suối Đàn Khê rộng lớn, bỏ rơi tầm nã binh lại bờ bên đó của loại suối. Lưu Bị thúc ngựa chạy, bên trên đường gặp được một cậu bé xíu cưỡi trâu thổi sáo. Mặc dù bèo nước chạm chán nhau, nhưng mà cậu nhỏ bé chăn trâu đã hotline tên chữ của ông là “Lưu Huyền Đức”.

*
Tranh color của Kim Hiệp Trung minh họa mang lại hồi thứ tía mươi tư trong truyện “Tam Quốc diễn nghĩa”: con ngữa của sulfur Thúc nhảy vượt qua suối Đàn Khê.

Lưu Bị giật mình, ở một nơi thôn xóm hẻo lánh này, sao lại có người biết ông?

Qua lời của mục đồng, thì ra do sư phụ của cậu là tư Mã Huy nói. Trong lịch sử và đúng là có người tên tứ Mã Huy (?-208), là danh sĩ cuối thời Đông Hán, mọi fan gọi ông là “Thủy Kính tiên sinh”. Tín đồ này nối liền Đạo học, kinh học, kỳ môn với binh pháp. Ông trí thức uyên bác, có năng lượng biết bạn và xem người, buộc phải được người đương thời tôn kính.

Trong “Tam Quốc diễn nghĩa”, Thủy Kính tiên sinh nói mang lại mục đồng rằng mấy ngày nữa giữ Bị đã đến, cũng nói hình dáng tướng mạo của giữ Bị, call Lưu Bị là “anh hùng đương thời”. Lúc mục đồng nhìn thấy Lưu Bị, địa thế căn cứ vào lời chỉ bảo dò của sư phụ, lập tức nhận biết ông. Dưới sự chỉ dẫn của mục đồng, giữ Bị đi mang lại trước một ngôi nhà. Ông nghe được một khúc bầy ưu nhã phát ra từ phía đằng sau cánh cửa, ông dừng chân lắng nghe, tự nhiên tiếng bọn ngừng lại, bao gồm một vị trong đơn vị tươi cười cợt đi tới, chính là Thủy Kính tiên sinh.

Vị Thủy Kính tiên sinh này quả là 1 trong vị kỳ nhân, ông nói tiếng bọn bỗng nhiên ngân lên âm điệu cao vút, liền biết ắt có hero đang lén nghe ở bên ngoài, nên đứng lên đi ra nghênh đón.

Khi Thủy Kính tiên sinh lộ diện lần đầu tiên, tác giả La quán Trung sử dụng tám chữ “dáng tùng vóc hạc, khí vũ bất phàm” để diễn đạt về ông, quả là 1 trong những vị thế ngoại cao nhân mũi nhọn tiên phong đạo cốt. Lưu Bị vừa thấy được Thủy Kính, cuống quýt hành lễ, bất ngờ Thủy Kính nói rằng: “Ngài từ bây giờ may mắn thoát được đại nạn!”. Có thể nói rằng Lưu Bị từ bây giờ gặp buộc phải đại nạn, suôn sẻ hữu khiếp vô hiểm, gặp dữ hóa lành.

Theo miêu tả ở hồi 35 của tiểu thuyết, Thủy Kính tiên sinh vốn có năng lực biết trước việc việc, thậm chí còn tồn tại công năng sệt dị. Trước kia ông vẫn thấy được dáng vẻ của lưu Bị cùng với kiếp nạn mà lại Lưu Bị gặp phải.

Lưu Bị vốn định cất sự tình chạy nạn, tuy nhiên Thủy Kính một lời sẽ nói không còn ra sự việc: “Ngài không phải giấu giếm. Bây giờ ngài khăng khăng là chạy lánh nạn, chạy đến nơi này.” lưu giữ Bị đành nên kể sự thật bị tín đồ truy ngay cạnh chạy đến đây, với cảm thán mệnh của mình có tương đối nhiều gập ghềnh long đong. Thủy Kính tiên sinh ai ủi ông rằng: “Không nên như thế, chẳng qua lân cận ngài không tồn tại người tài giỏi mà thôi!” mà lại Lưu Bị đến rằng ở bên cạnh mình có nhiều nhân tài, có những võ tướng tá như quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân cùng quan văn như Tôn Càn, My Trúc … nhưng mà Thủy Kính nói rằng cạnh bên Lưu Bị còn thiếu “một người tài năng kinh luân tế thế”.

Giải thích câu đồng dao “Long hướng thiên phi”

Trong lần chạm mặt gỡ và luận bàn này, Thủy Kính tiên sinh đang đề cử kỳ tài thế gian “Phục Long, Phượng Sồ” cho Lưu Bị, còn lý giải cho giữ Bị một lời dự ngôn, nhận định rằng Lưu Bị mai sau sẽ “Thiên mệnh hữu quy” “Long phía phi thiên”. Lưu giữ Bị vừa nghe câu này quả hết sức chấn động, phía Thủy Kính tiên sinh bái tạ. Phải ghi nhận rằng, từ bây giờ Lưu Bị đã cảnh mặt đường cùng, có thể nói rằng là vạn phần chán nản.

Câu đồng dao nhưng Thủy Kính nhắc đến, được giữ truyền ngơi nghỉ huyện gớm Châu vào năm Kiến An sản phẩm nhất. Mặc dù cho là đồng dao, nhưng lại không với lời lẽ của con trẻ con, mà có ca trường đoản cú rằng:

“Bát cửu niên gian thủy dục suy, 

Chí thập tam niên vô kiết di. 

Đáo đầu thiên mệnh hữu sở quy, 

Nê trung bàn long phía thiên phi.”

Tạm dịch:

“Khoảng năm tám chín bước đầu muốn suy ,

Đến năm sản phẩm mười ba không thể một ai.

Xem thêm: Đồng Nghiệp Thương Tiếc Ca Sĩ Ngô Quốc Linh Chuyển Giới, Tiểu Sử Ngô Quốc Linh Chuyen Gioi, Ngo Quoc Linh

Đến ở đầu cuối mệnh trời đã bao gồm chỗ về,

Rồng trong bùn cất cánh hướng lên trời.”

“Khoảng năm tám chín bắt đầu suy yếu”, Thủy Kính tiên sinh nói trong khoảng năm con kiến An sản phẩm công nghệ 8 và thứ 9, sau khi vợ trước của lưu Biểu qua đời, vợ sau của giữ Biểu là sái phu nhân không đồng ý cho con trai của người bà xã trước làm bạn thừa kế, chính vì thế Lưu gia sinh loạn, đây chính là cái được hotline là “bắt đầu mong mỏi suy”. Tín đồ “không còn một ai”, là sau thời điểm Lưu Biểu qua đời vào thời điểm năm Kiến An sản phẩm 13, văn thần võ tướng sẽ rời rạc tung tác. Cơ mà “Mệnh trời có chỗ về”, “Rồng bay hướng lên trời” chính là sẽ ứng lên lưu lại Bị.

Ngọa Long “gặp được chủ, không gặp được thời”

Thủy Kính tiên sinh nói “Phục Long, Phượng Sồ, được một trong các hai người, có thể an định thiên hạ.” vào chuyện Tam Quốc, Gia cat Lượng văn thao vũ lược, giỏi mưu nhiều kế. Ông bên trên thông thiên văn, bên dưới tường địa lý, là một người có đủ cả trí tuệ, trung trinh, mưu lược, có thể nói rằng là trí tuệ siêu quần. Luận về tài của ông, bất kỳ là về phương diện quân sự hay là chính trị thì số đông là khả năng xuất chúng. Vị kỳ tài này phần đông đã thắp sáng cả thời đại Tam quốc.

*
Tranh color của Kim Hiệp Trung minh họa cho hồi thứ tía mươi bảy vào truyện “Tam Quốc diễn nghĩa: bốn Mã Huy nhì lần tiến cử danh sĩ ”. (Ảnh: Phạm vi công cộng)

Gia cát Lượng, từ là Khổng Minh, fan đời hotline ông là “Ngọa Long tiên sinh”. Khi lưu giữ Bị hiểu rằng “Phục Long” là Gia cat Khổng Minh, ông liền sẵn sàng lễ vật dự tính đến bái phỏng. Vừa khéo Thủy Kính tiên sinh đi tới Tân Dã thăm từ bỏ Thứ, nghe nói tự Thứ sẽ rời đi, đồng thời reviews Lưu Bị đi kiếm kiếm Gia cát Khổng Minh. Thủy Kính tiên sinh nói, Gia cat Lượng hay ví mình như cai quản Trọng, Nhạc Nghị, nhưng bạn dạng thân ông (Thủy Kính tiên sinh) nhận định rằng Gia cat Lượng hoàn toàn có thể sánh ngang với Khương Tử Nha ở trong phòng Chu, Trương Lương ở trong phòng Hán. Giữ Bị, quan lại Vũ nghe chấm dứt đều cảm xúc rất ghê ngạc, sửng sốt.

Trước khi từ giã Lưu Bị, Thủy Kính tiên sinh ngửa mặt thăng thiên cười to, cảm thán một câu “Ngọa Long tuy chạm chán được chủ, dẫu vậy không chạm mặt được thời, nuối tiếc thay!” Ông cảm thấy vạn phần nhớ tiếc nuối kêu than vì Gia mèo Lượng sinh không chạm chán thời.

Lưu Bị cha lần đến nhà tranh, đã đạt được như nguyện, mời được Gia mèo Lượng tránh núi. Lưu lại Bị mở đầu đầy gian nan, được Gia mèo Lượng tận lực giúp đỡ, chẳng không giống gì thêu hoa bên trên gấm. Sau khoản thời gian Gia mèo Lượng tách núi, đã giúp Lưu Bị thu được Kinh Châu, Ích Châu, Hán Trung. Có lẽ rằng bởi vậy, Thủy Kính tiên sinh nói Gia cát Lượng gặp mặt Lưu Bị như “gặp được chủ”. Vậy sao Gia cat Lượng “không chạm mặt thời”?

Gia cat Lượng không gặp thời

Theo viên diện cơ hội đó, trận chiến của Tào dỡ ở phương bắc, đại thế đã thành. Sau trận quan liêu Độ, đại quân Tào Ngụy đánh đâu chiến thắng đó, nuốm như chẻ tre. Tào túa quét sạch mát quần hùng nghỉ ngơi phương bắc, những văn thần võ tướng bên dưới trướng đầy đủ nghe theo lệnh của ông ta như bốn Mã Ý, Tuân Úc, Quách Gia, Hạ Hầu Đôn, hứa hẹn Chử, Trương Liêu… văn thần võ tướng dưới trướng Tào toá thời này đều như sao sáng.

Từ năm kiến An đồ vật hai mang lại năm thiết bị 16 (197-211), Tào túa lần lượt xuất binh tiến công bại các cường hào như Lữ Bố, Viên Thuật, Viên Thiệu, thống độc nhất vô nhị phương bắc. Năm con kiến An lắp thêm 21 Tào dỡ thụ phong thành Ngụy Vương. Khi Tào Phi xưng đế, đang truy tôn Tào dỡ thành Ngụy Vũ Đế. Điều này sau này sẽ nói.

Đông Ngô chỉ chiếm ưu cố về địa lý của một vùng, gồm sông ngôi trường Giang che chở nơi hiểm yếu, về vị trí kế hoạch là dễ dàng thủ nặng nề công. Trải qua sự thống trị của mấy đời công ty họ Tôn như Tôn Kiên, Tôn Sách, Tôn Quyền, bản lĩnh của Đông Ngô nhiều vô kể. Với việc phụ tá của Chu Du, Lục Tốn, Lỗ Túc, Trương Chiêu, rứa Ung …, Tôn Quyền sống Giang Đông nắm quyền lực ổn định vững vàng.

Tổng quan liêu trong giới quần hùng, bây giờ địa hạt của giữ Bị chỉ có Tân Dã, võ tướng chỉ gồm Quan, Trương, Triệu, văn thần mưu sĩ cũng có thể đếm được trên đầu ngón tay. Giữ Bị tận mắt chứng kiến thiên hạ đại loạn, gồm tâm tương trợ Hán thất, an bang định quốc. Ông đến Long Trung thỉnh Gia mèo Lượng, tuyệt nhất thời ko gặp, nửa đường chạm chán được đồng bọn của Gia cat Lượng là Thôi Châu Bình.

Từ thái bình đến loạn lạc, thiên thời tất yêu trái

Hai người nói tới thế viên trước mắt, Thôi Châu Bình đến rằng, tự xưa đến nay, khi lặng bình khi đao binh thất thường. Từ lúc Lưu Bang chém rắn khởi nghĩa, trừng phân phát vô đạo, là từ thời loạn lạc đi vào thời tỉnh thái bình thịnh trị. Sau khoản thời gian triều bên Hán tỉnh thái bình được 200 năm, lộ diện Vương Mãng soán nơi ở Hán, là từ thời bình đưa sang thời loạn. Hán quang Vũ Đế trung hưng, thắt chặt và chấn chỉnh cơ nghiệp Hán thất, là từ thời chiến loạn đi vào thời trị. Người dân được an định 200 năm rồi, bấy giờ cõi tục lại khởi can qua, chính là từ thời bình bước vào thời loạn. Vì vậy Thôi Châu Bình nhận định rằng Lưu Bị sinh sống vào thời loạn chiến này thỉnh Gia mèo Lượng xuống núi, xoay chuyển trời đất, chắp vá càn khôn, chỉ e chưa phải là chuyện solo giản, ông thấy rằng chắc chắn là uổng tầm giá tâm lực. Thiên thời như thế, số định như thế, con fan thế gian cuối cùng khó cơ mà cưỡng cầu.

Lưu Bị một lòng phò tá Hán thất, ko muốn bất chấp cho thiên số và định mệnh, thành tâm thật tâm mong muốn thỉnh Gia mèo Lượng. Bố cục lúc đó, Tào tháo đã chiếm lĩnh được hơn nửa thiên hạ, Tôn Quyền của Đông Ngô trấn giữ phần nửa vị trí kia của Giang Nam. Bất kỳ là về vùng đất cai quản, nhân tài, tuyệt là dân cư, đều to hơn Lưu Bị vô cùng nhiều. Nói cách khác nước Thục sinh tồn trong một khe thuôn vậy. Năm 211 lưu giữ Bị chấp nhận xưng Đế. Vì báo oán cho huynh đệ kết nghĩa là Quan Vũ cùng Trương Phi, lưu giữ Bị dẫn quân tiến công Đông Ngô, bị chiến tướng tá Lục Tốn của Đông Ngô tiến công bại. Ko lâu sau đó, lưu Bị lâm bệnh và chết thật ở thành Bạch Đế, mang đến lúc bị tiêu diệt cũng vẫn không thể thống độc nhất thiên hạ.

Giữa tía nước chinh vạc lẫn nhau, không một ngày bình yên. Đó là ứng theo thiên thời “từ thời bình bước vào thời loạn” như lời của Thôi Châu Bình từng nói. Có lẽ rằng vì vậy, Thủy Kính tiên sinh nói Gia mèo Lượng là “không gặp mặt được thời”. Cho dù như thế, thân ngơi nghỉ thời phong vân loàn thế, Gia mèo Lượng vì báo bổ tri ngộ của giữ Bị, vị phục hưng Hán thất nhưng mà dốc hết trung khu huyết, cúc cung tận tụy, đang diễn dịch ra một truyền kỳ trung trinh trong thời loạn lạc thế.