Ngày xưa, có đàn bà Mỵ Nương con của vị quan thừa tướng gồm vẻ tuyệt đẹp trần. Thiếu nữ sống trong tủ quan không lấy làm vui phải thường ra Lầu Tây bờ sông cạnh nhà nhằm thêu thùa và đọc sách cho khây khỏa.

Bạn đang xem: Tiếng sáo trương chi

Mỗi chiều hoàng hôn nữ giới thường nghe thấy giờ đồng hồ sáo trên khúc sông bên nhà. Mỗi khi tiếng sáo đựng lên những làm thanh nữ xao xuyến, say mê.

Bỗng có thời gian dài phái nữ không nghe thấy giờ đồng hồ sáo và vị quá thương ghi nhớ tiếng sáo mà phụ nữ trở đề nghị sầu não, ngày đêm bồn chồn đợi tiếng sáo trên khúc sông nhưng vẫn vắng vẻ lặng. Nàng ban đầu lâm bệnh.

Cha nàng lo ngại mời không hề ít thầy thuốc đến xem mạch bốc thốc. Thuốc đã những nhưng căn bệnh Mỵ Nương ko chuyển.

Dần rà, cha nàng dò hỏi người hầu hạ Mỵ Nương vô tình hiểu rằng tiếng sáo bên trên sông làm con gái mình sinh căn bệnh tương tư. Ông tức tốc sai tín đồ hầu đi kiếm người thổi sáo mặt sông.

Tiếng sáo bên sông ấy là của Trương Chi, chàng có tài thổi sáo rất hấp dẫn nhưng tướng mạo cực kỳ xấu xí. Ông liền cho mời Trương bỏ ra tới che và để Trương Chi hằng ngày thổi sáo bên phía ngoài sân vọng vào trong chống Mỵ Nương.

Xem thêm: Các Loại Sim Viettel Khác

Mỵ Nương nghe thấy giờ đồng hồ sáo không còn xa lạ khi xưa thì tình hình bệnh lý thuyên bớt rất nhanh. Thiếu nữ xin thân phụ cho được chạm chán mặt người thổ sáo tài tình này sẽ được cảm ơn. Sau rất nhiều lần trì hoãn, không phòng được, bất đắc dĩ cha nàng nên cho dẫn Trương bỏ ra vào gặp gỡ Mỵ Nương. Thấy dung mạo thiếu thẩm mỹ của Trương Chi, phái nữ như vỡ vạc mộng với tỏ ý rét mướt nhạt. Trường đoản cú đó không thể si mê tiếng sáo của chàng.

Trương bỏ ra từ hôm chạm mặt nàng lúc trở về nhà vẫn thầm yêu Mỵ Nương. Một hôm cánh mày râu tự tìm về nhà Mỵ Nương để giãi tỏ nỗi lòng của mình. Nhưng chị em từ chối. Trương Chi thất vọng vô cùng và gian khổ cho thân hính xấu xí với thân phận nghèo của mình. đại trượng phu mang tình yêu hận, ko không thiết làm nên ăn những gì nữa, sầu héo dần cơ mà chết.

Một dạo bước sau không thể nghe thấy giờ đồng hồ sáo bên trên sông nữa, Mỵ Nương lại ghi nhớ tiếng sáo và dò hỏi ra new biết Trương bỏ ra đã chết. Thiếu phụ sai tín đồ đắp cho chàng một mộc nhĩ mồ cao.

Nhưng lại vắt khi đào chiêu tập lên giết thịt xương đàn ông đã chảy hết, người đào mộ chỉ thấy một phiến đá to như ngọc bởi nắm đấm trong suốt sáng long lanh. Nữ giới giữ khối ngọc và nhờ thợ ngọc làm cho thành cái chén uống trà.

Mỵ Nương khôn xiết thích cái chén bát ngọc này. Một hôm, con gái cầm chén rót trà, thì lạ vậy hình hình ảnh Trương chi trên thuyền thổi sáo hiện nay lên, chầm chậm rì rì xoay trong thâm tâm chén cùng tức thì tiếng sao năm xưa văng vẳng như than, như trách. Mỵ Nương chạnh lòng nhớ lại ái tình đã qua. Một giọt nước mắt của nữ rơi xuống bát và chiếc bát tan ra thành nước.

*

Tương truyền. Tất cả một tập thơ chữ Nôm thời điểm đầu thế kỷ 18 hoặc 19 cơ mà theo đơn vị thơ Nguyễn Khôi – Khôi Đình Bảng mẩu truyện này nối liền với sông Tiêu Tương sinh hoạt vùng Quan họ Bắc Ninh

Bài quan liêu Họ gồm câu:

Ngàu xưa có anh Trương Chi

Người thì thậm xấu, hát thì thậm hay

Cô Mỵ Nương vốn sinh sống lầu tây (*)

Con quan quá tướng ngày rày cấm cung

Trương Chi tất cả chiếc thuyền chài

Chèo thuyền ngang dọc sớm hôm dãi dầu

Trương bỏ ra mói hát một câu

Gió gửi phảng phất cho tới lầu Mị Nương

Mỵ Nương nghe hát thì thương

Nhưng trông thấy mặt anh chường lại chê

Trương Chi khổ cực ra về

Cắm sào giữa bến hát thề một câu

Kiếp này đã dỏ dang nhau

Có quý phái kiếp khác đem nhau cũng không thành.

(*) Lầu Tây đó là đồi Hồng Vân hay đồi Lim. Chỗ đây trai gái các làng vào hội mon riêng mang lại hẹn lại lên cùng về hát quan Họ để tường nhớ tình ái Trương bỏ ra – Mỵ Nương cùng kết các bạn tình.