Cuộc sống bọn họ không bắt buộc chỉ cấu thành từ niềm vui và hầu hết niềm vui, đông đảo điều hạnh phúc. Đó còn là một những nỗi buồn, số đông đau mến và chán nản và bi quan bủa vây, nó khiến con tín đồ ta dường như muốn bổ quỵ xuống và không thể cách tiếp, bọn họ như không thể thiết tha với cuộc sống và ko thể kiếm được trong ấy đầy đủ điều xuất sắc đẹp.

Xem thêm: Hướng Dẫn Theo Dõi Nhiệt Độ Con Người Là Bao Nhiêu Là Biểu Hiện Của Người Bị Sốt

Tất cả đôi lúc, tín đồ ta thống khổ tới mức chỉ ước ao ngủ một giấc thiệt dài cùng không bao giờ tỉnh lại, nỗi bi tráng gì và lại khổ đau đến thế? tình thương ư? Ồ không…

Và sau chùm thơ về cuộc sống tâm trạng cùng phần nhiều áng thơ an ninh trong cuộc sống, hôm nay, mời chúng ta cùng nhìn qua những bài xích thơ tâm trạng viết về nỗi bi lụy trong cuộc đời, những khổ đau, u sầu trong cuộc sống thường ngày qua hồ hết hồn thơ đầy cảm xúc. Chùm thơ về cuộc đời tuyệt vọng và chán nản và cuộc sống thường ngày mệt mỏi lo ngại này tôi sưu tầm và tuyển chọn từ không ít tác giả. Chúc các bạn có rất nhiều phút giây thiệt đẹp bên những vần thơ về cuộc sống đời thường hay và bi đát bã, trọng điểm trạng nhất!

*

1, có những lúc …

Có lúc vẩn vơ ngồi hátNgậm ngùi ngày tháng đi quaDĩ vãng rớt vào lơ đãngNụ hôn ngày cũ nhạt nhòa

Có thời điểm ngây ngô im lặngDõi theo ký ức một thờiTình yêu lỗi hao, tung vỡCõi lòng nức nẻ rụng rơi

Có lúc thẫn thờ hiên vắngMộng mơ đã đựng cánh bayTương lai ngoài ra chán nảnTìm chi giây phút miệt mài

Có lúc âm thầm nhung nhớKỷ niệm chuyện chúng mình thôiBỗng dưng tim òa nức nởVuột tay ngày cũ qua rồi(Tử Nhi)

2, Cuộc Đời ngán Nản

Rượu thấm vào tim sẽ nóng lòng?Hay càng buốt lạnh giữa trời đông?Hay là tất cả niềm đau khổSẽ chực trào tuôn nhạt má hồng?

Hãy rót cho tôi chén bát rượu đầyTôi rất cần phải uống để còn sayÐể tôi không hẳn là tôi nữaÐừng để cho tôi tỉnh mộng nầy

Tôi muốn quên đi kiếp có tác dụng ngườiThân tàn ma dại, kẻ tàn hơiLà tôi, dĩ nhiên lẽ là tôi đóChán nản còn trên đây giữa đất trời

Chất rượu thấm dần trong trí nãoVô tình đập vỡ chén bát ly bôiQuanh tôi trời khu đất cuồng điên quáGục xuống, tai nghe rợn tiếng cười

Cười hoàn thành rồi khóc cùng với đê mêChập chờn say tỉnh giữa hoang khêVà trong trái đất vô hình ấyHồn bỗng dưng bay xa chẳng mong về(Ttbn)

3, ngán Nản

Đời trôi qua nỗi buồn sót lại đóChầm đủng đỉnh dâng như bé nước trở vềBiết bao chiều chân lạ bước lê thêBỗng bỗng thấy đam mê không thể nữa

Cơn bão tuyết chiều đi ngang qua cửaTrắng ngoại trừ trời, sầu chất chứa trong tôiKhông ngày vui ảm đạm cũng chỉ ráng thôiThật mong muốn bước mau từ trần ngắn ngủi

Ước vọng mãi chỉ với thêm bi ai tủiNgày như đêm lủi thủi gót chân hoangNhững khu vực qua toàn thấy cảnh điêu tànNgười phụ rẫy kẻ quàng vai áo hận

Nếu sẽ biết đường tình luôn luôn lận đậnSao còn yêu thương còn đồng ý đau thương?Để đêm đêm trơ đôi mắt suốt canh trườngNhìn quanh quanh quẩn ngàn phương tràn nhẵn tối!(Cạn Nguồn)

4, Cuộc Đời Tựa dòng Sông

Cuộc đời ngẫm tựa chiếc sôngCũng ghềnh thác, cũng long đong lở bồiKhi cuồn cuộn, thời điểm êm trôiBờ em dâu biếc bờ tôi trăng vàng

Tình ta một vết chấm thanChậm chân lỡ chuyến người sang với ngườiGiá như lời chẳng không đúng lờiHẳn em nên bà xã hẳn tôi bắt buộc chồng

Để giờ bên đục mặt trongBiết ai chia sẻ nỗi lòng đầy vơiThôi đành buồm ngược gió xuôiBờ em nắng và nóng sớm bờ tôi mưa chiều(Tân Quảng)

5, cuộc sống thường ngày Chán Nản

Hôm nay nắng ấm với trời xanhCó giờ chim kêu nghỉ ngơi trên cànhChỉ bao gồm tôi là ko tất cảTất cả không ngoại trừ cái giá buốt tanh

Nhiều lúc tôi hy vọng chết mang lại xongChết nhằm nguôi ngoai mọt hận lòngChết nhằm chôn vùi theo tất cảCho hồn rảnh với hư không

Sao trái tim tôi cứ đập hoàiTôi nào luyến tiếc thiên hạ aiSao tôi không bị tiêu diệt cho hoàn thành chuyệnTôi sợ quá tuyệt vời rồi những đắng cay

Tôi cười to lắm tất cả ai ngheChẳng có dư âm vọng vỉa hèChỉ có tan thương bi lụy réo gọiBên bờ vực thẳm gió mây che

Có bắt buộc hay là không tồn tại phảiTôi bởi tiền kiếp trả nợ đâyKiếp nầy vướng đề nghị đời ngang tráiThì bay sao ra mẫu nợ nầy

Mây trắng trôi đi bao gồm trở vềTôi tìm kiếm dư lệ đắng bờ môiÐể nuốt trôi đi vào đáy mộTôi đắp xong xuôi rồi, đắp đến tôi

Nắng ấm không sao nóng nỗi lòngTôi tiếng hóa viên đá lạnh tàn đôngRồi đây sẽ sở hữu linh hồn mớiVụt cánh tung bay giữa nắng và nóng hồng(Ttbn)

*

6, yêu cầu Chăng

Phải chăng tình đã hếtAnh quên câu mong muốn chờPhải chăng tình đang chếtThơ cạn dòng, bái ơ…

Xa trông ngày thu nhớLời ngọt ngào hôm nàoDòng đời đôi bến lởCon nước bi quan lao xao

Anh xa, đời nghiêng ngảChiều loang gót chân buồnXanh rêu tình khép cửaThu kim cương giọt tơ vương

Lạnh lùng tối im lắngTiếng mưa giỏi tiếng lòng?Trăng tàn vào khoé mắtVỡ rơi tình bên song

Tìm đâu vào kỷ niệmPhai phôi lốt hẹn thềPhải chăng tình đang chết?Bóng đời bi lụy lê thê!(Hoàng Trúc)

7, hồ hết Ngày ngán Nản

Chừng một ngày kia đã đi đến rồiMột ngày đất lạnh phủ thân tôiMột ngày không tồn tại còn tôi nữaNgày ấy nhân gian tất cả ngậm ngùi?

Một ngày không có không ít mây trắngKhông gồm nắng quà chiếu long lanhKhông tức là không bao gồm cảMột người, khi xác sẽ lạnh tanh

Một ngày không có một bạn quaMột xác thân thô liệm kính vàMột cỗ cỗ áo xơ xác lạnhMột mãnh linh hồn thốt nhiên xót xa

Một ngày nhớ tiếc chuyện nhân gianÐể thấy từng nào cái phũ phàngNhìn quanh chẳng có còn ai nữaNgoài cái cỗ áo lạnh khói nhang

Từ cõi dương thế quá lạnh lẽo lùngThì hồn duy trì lại cũng tương tự khôngTôi còn quyến luyến làm chi nữaHồn hãy xua tan xuống chiêu tập cùng(Ttbn)

8, nụ cười Tuyệt Vọng

Họ thấy tôi cười tôi vui lắmLúc nào thì cũng nở thú vui xinhNào ai hiểu rằng niềm nhức khổTôi nên hai vai gánh một mình

Tôi đã bao lần sống cho vuiVà nỗ lực cho môi nở nụ cườiNhưng sẽ bao lần tôi thất bạiVì chẳng bao giờ thấy lệ vơi

Tôi muốn bình minh đang chẳng vềÐêm ngày tối tăm phủ muôn nơiTừ nay không tồn tại bình minh nữaÐừng khiến cho tôi thấy phương diện trời

Tôi mong muốn cho tôi ngủ giấc dàiKhông còn ngủ dậy đón ngày maiTrần gian vẫn mãi không núm đổiVì ít hơn thêm một hình hài

Như trời vẫn định thì tôi chịuKiếp nầy trả không còn nợ mang đến xongMột mai khu đất lạnh vùi thân xácTôi cũng yên ổn vui dẫu lạnh lùng(Ttbn)

9, Chuốc lấy Nỗi Buồn

Em vừa khuyến mãi nỗi ảm đạm đêm vắngTa đem về buồn đắng tối mưaĐời bi thương bỗng chốc lay đưaNiềm đau vụt cho tới cày bừa lòng ta

Nhấp một ngụm trăng tà láng nhạtCổ độ sầu rửa xát tim đauMơ trăm chỉ thấy một màuGom vào ghép lại tình nhức muôn chiều

Cho tình khóc lệ ùa phần thảmEm thiên thần bi thương chiều thuNgông cuồng chẳng hại ngục tùNgu ngơ ta hái ai oán thu vĩnh hằng

Đắng thành tâm lòng băng dạ đáTím môi hồn mệt nhọc lã nhức thươngSầu gieo xum xuê dặm trườngĐời ta đắng chát trăm phương ngóng chờ…(Hồng Dương)

10, chán Nản

Khổ một kiếp đời người trôi nổiĐã làm bạn trăm mối gian truânDương gian khổ sở bao lầnSương giăng mưa gió tảo tần ngược xuôi

Đời ấn tượng ngồi xơi sung rụngNằm lơ mơ bửa bụng không tính hiênVần thơ phiêu trăm miềnHá mồm ngóng rớt sung lập tức mấy khi.