Chương trướcChương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương sau
Buổi tối thứ 6 như mọi hôm không phải đến lớp thêm buổi tối, Hoạ Mi ngay tức khắc tới quán bar làm thêm chưa phải vì tiền chỉ do muốn rỉ tai với những anh chị em đồng nghiệp xuất sắc bụng, thắc mắc gì họ phần đa chỉ bảo vô cùng tận tình. Nhưng lại thật không may, đúng 8h tại cửa hàng bar bỗng xẩy ra một trận ẩu đá ngày tiết chiến máu chảy nhuộm một góc quán. Chuyện cũng chẳng có gì chẳng qua Hoạ ngươi xinh đẹp, đáng yêu và dễ thương lại mới tất cả 16 tuổi nên đã trở nên rất nhiều gần như tên công tử rởm, thiếu thốn gia quá tiền, dân chơi chú ý trêu trọc sàm sỡ đa số lần Hoạ mi đều khéo léo từ chối tuy thế xui xẻo bây giờ lại có tới nhì nhóm cùng xông vào kungfu chỉ vày tranh giành bé dại mới chết chứ.

Bạn đang xem: Nhóc lười tôi yêu em

Hoạ Mi sẽ cầm một chiếc khay trên có mấy chai rượu ngoại thông minh tới một chiếc bàn có mấy vị khách hàng toàn là đàn ông xung quanh bao gồm mấy cô nàng trẻ ăn mặc hở hang, nóng rộp tiếp rượu, cười nói lả lơi.

-Oai, ko ngờ ở đây lại có một em xinh tươi nha, sao giờ đồng hồ này tao bắt đầu biết nhi? – Thấy Hoạ mi đi tới đặt rượu trên mặt bàn, một tên con trai tóc nhuộm xanh color lá cây, ăn diện áo quần bảnh bao tức khắc túm lấy tay nhỏ tuổi vuốt ve.

-Anh làm đồ vật gi vậy? Mau buông tay tôi ra – Hoạ ngươi rất bực bội khi bị thương hiệu khốn kia cố kỉnh lấy tay.

-Kìa sao em lại ác loạn như vậy có tác dụng gì, chú ý em hung ác như vậy anh càng thấy thích em hơn đấy. – Nói rồi hắn ta định kéo Hoạ mi vào lòng, Hoạ mi thì ra mức độ giẫy dụa la hét

Đúng từ bây giờ một người có giọng nói dung nhan lạnh tuy vậy trong như chuông vang lên khiến tất cả đều im lặng giây lát trố mắt nhìn.

-Nếu không muốn bị móc mắt, chặt tay thì mau thả cô ấy ra. – Nói vô cùng điềm tĩnh, vơi nhàng tuy thế lại khiến cho người ta cảm thấy rùng mình, khuôn mặt thì đẹp nhất yêu mị xinh xắn như con gái, nở nụ cười mê hoặc.

-Mày là thằng nào? không thả thì làm cái gi được tao. – Một tên đàn ông khác tóc nhuộm đỏ, mặt có một dấu thẹo dài mặt má khiến cho khuôn phương diện càng trở lên dữ dằn, treo khuyên tai nghỉ ngơi lỗ mũi mặc áo bố lỗ nhằm lộ mấy hình xăm bọ cạp đáng sợ trên cánh tay mỉm cười khẩy thách thức.

-Giỏi thì nhào zo, tao chỉ từ cách xin mi tý tiết thôi – Người nam nhi vừa xuất hiện thêm với mái tóc màu hạt dẻ, vẫn giữ lại trên môi niềm vui ngọt ngào khiến cho người ta ngẩn ngơ, lãnh đạm nói.

-Ơ sao anh lại sống đây? từ bỏ lo cho phiên bản thân đi đừng vị tôi mà lại rước hoạ vào thân – Hoạ ngươi run run nói khi thấy thực trạng có vẻ căng thẳng.

-Chẳng đề xuất tôi đã nói bao gồm duyên nhất quyết sẽ gặp gỡ lại sao? – Hắn cười mang lại là phong tình sexy nóng bỏng thu hút vô số góc nhìn theo dõi của những cô gái khác trong tiệm bar nhìn Hoạ mày nói nhẹ như gió.

-Haiz, tôi chẳng biết gồm duyên hay không tôi chỉ biết anh mà tại đây đối chọi với bọn chúng một thân 1 mình chỉ gồm mất mạng thôi – Hoạ mi thở dài

-Vậy à, test xem ai bị tiêu diệt trước do tay ai? Còn không mau thả fan nhìn đồ vật gi mà chú ý – Ánh đôi mắt sáng quắc hờ hững đảo bao quanh mấy tên giữ manh kia.

-Nhìn đẹp núm kia vẫn nghĩ nếu mang về hầu hạ mang đến lão đại chắc hoàn hảo lắm, đang ước ao nói lời khoan thai với mi vậy mà lại mày dám cả gan bự tiếng thách thức bọn tao à – Tên cầm đầu mặt thẹo mỉm cười nhạt, vậy ly rượu chát đập táo bạo xuống nền

-Hừ…có biết đó là địa bàn của ai không nhưng mà dám lộng hành như vậy? – Một người bọn ông đeo kính đen, body toàn thân một color đen lưỡng lự từ đâu chui ra chen ngang.

-Lại thêm một thằng ngu ngán sống, bọn chúng mày đâu xông lên đồng thời hotline thêm người. Buộc phải thiết hôm nay tao đang san bởi cả chiếc quán bar bị tiêu diệt tiệt này xem thằng nào làm cái gi được tao – tên cầm đầu rút từ bỏ trong tín đồ ra một khẩu súng lục, ghẻ lạnh chĩa về người nam nhi yêu mị, xinh như đàn bà kia. Vì theo kinh nghiệm tay nghề từng trải những năm hắn cảm giác tên này gian nguy và khó đối phó nhất.

Thế rồi cả quán bar lếu láo loạn lên, giờ đồng hồ chai rượu bị đập vỡ tan tành, giờ đồng hồ súng nổ chát chúa, người chết, bạn bị thương tiết chảy tởm rợn. Giờ đồng hồ kêu la thảm thiết, mọi tín đồ trong cửa hàng bar cấp tốc chân tháo dỡ chạy, nhân lúc người đàn ông yêu mị kia vẫn lo ứng phó với mấy tên giữ manh muốn dùng súng chiếm mạng mình, đã vậy nói một cách khác thêm quân cứu vãn viện, chỉ không nhiều phút đàn chúng đã có mặt càng tạo nên khung cảnh đậm mùi bị tiêu diệt chóc.

Người đàn ông yêu thương mị, cute kia cũng chưa phải hạng vừa xung quanh liền lúc có mấy tên bọn em xông lên đánh cho lũ kia tơi tả. Tên cầm đầu thì bị người bầy ông cơ bắt được kiềm chế bẻ gãy tay kêu răng rắc, giật lấy súng từ bỏ tay hắn bắn thẳng vào đầu tên đó, máu vọt ra hắn chết tại chỗ. Đám đàn em như rắn mất đầu vội cần sử dụng súng bắn thường xuyên vào fan hắn, tiếng súng nổ vang ngay bên tai tuy nhiên anh ta rất mau lẹ tránh được. Hoạ Mi thấp thỏm kinh hồn còn còn chưa kịp chạy thoát thân đã biết thành một ai kia trong bóng về tối cầm lấy tay kéo chạy về phía cửa ra về

-AAAAA – Hoạ Mi khiếp sợ hết hồn đơ mình kêu lên, giờ la hét to lớn như tiếng loa của nhỏ dại đã say đắm sự để ý của mấy tên giữ manh kia, bầy chúng nhìn bé dại bằng ánh nhìn căm hận nếu chưa hẳn tại nhỏ tuổi quen với tên bầy ông yêu thương mị bị tiêu diệt tiệt kia thì người của đàn chúng cũng đã không biến thành thương hoặc bị chết những như vậy, đại ca của lũ chúng cũng không trở nên chết một bí quyết thê thảm cho thế bọn chúng ngay lập tức chuyển phương châm đuổi theo nhỏ muốn nhỏ dại phải trả nợ máu rứa tên yêu thương mị khốn kiếp kia, ko thì cũng có thể dùng bé dại để uy hiếp hắn ta.

-Mau chạy thôi – Thấy tình hình nguy hiểm người lũ ông treo kính đen như vệ sĩ vội cố kỉnh chặt rước tay nhỏ dại chạy nhanh về phía trước, miệng gọi thủ thỉ với một tín đồ nào kia qua tai nghe

-Cậu chủ, tình hình không ổn rồi hiện tại cô ấy đang gặp nguy hiểm cậu mau mang đến cứu đi không thì không kịp mất.

Người bầy ông kia giọng hốt hoảng, mặt biến sắc khi thấy đám fan lưu manh tê đang điên loạn đuổi theo xả súng từ bỏ xa, cố gắng nắm tay nhỏ tuổi chạy thật nhanh tay đem thân bản thân đỡ đạn cho nhỏ và dường như bị trúng vào sau cùng lưng khiến máu tung ướt đẫm áo, khía cạnh toát mồ hôi hột.

Xem thêm: Địa Chỉ Nhà Sách Minh Khai Hà Nội Nguyễn Thị Minh Khai, Nhà Sách Hà Nội

-Trời ơi, ông bị trúng đạn rồi làm sao bây chừ - Hoạ Mi sốt ruột khi bắt gặp máu vẫn chảy ra không hề ít từ vết thương.

-Không sao đâu, bây chừ cô hãy nghe lời tôi dù xẩy ra chuyện gì nhất định cũng yêu cầu giữ tính mạng con người mình bình yên thoát khỏi đây – Ông ta sức càng ngày càng yếu, thều thào nói.

-Tôi biết ông cũng yêu cầu như vậy nhé – tuy vậy không biết ông ta là ai sao lại liều cả tính mạng để cứu giúp mình nhưng nhỏ dại vẫn cảm xúc rất xúc động.

Có giờ đồng hồ xôn xao sống ngay phía đằng sau “Cô ta ở tê kìa, mau bắt đem cô ta nhanh lên”, “tuyệt đối ko được để cô ta thoát”… coi ra Hoạ Mi vẫn dây buộc phải một băng đảng thôn hội đen nguy hiểm rồi, càng nghĩ càng thấy giá người nhỏ tuổi cố chạy thật nhanh, kia rồi đã thoát khỏi cửa ra vào ra cho tới đường lớn nhảy lên một mẫu xe là bay rồi.

“Đùng”

Một music chói tai vang lên, Hoạ Mi lo ngại còn còn chưa kịp hoàn hồn thì đang thấy người bầy ông cứu mình té gục xuống bên dưới máu tung ướt đẫm một viên đạn đã phun trúng sống lưng ông ta xuyên phổi xuyên tim khi ông ta nỗ lực xoay người ôm chặt lấy nhỏ đỡ thay bé dại viên đạn.

-Mau chạy đi, giả dụ cô bị tiêu diệt cậu chủ nhất định cũng biến thành không thể sống nổi. Cậu ấy vẫn tìm tìm cô bao năm, cố gắng sống sót trong số đông tình huống nguy hại chỉ nhằm được gặp lại cô xin cô đừng khiến cậu ấy phải thuyệt vọng – Nói rồi người bọn ông ấy im lặng, đôi mắt vẫn còn mở trừng trừng. Hoạ Mi lúng túng vuốt đôi mắt ông ta không suy nghĩ nhiều lập tức chạy buôn bán sống chào bán chết…

Vừa thời gian một loại xe vật dụng vụt qua dừng lại ngay ở kề bên nhỏ, tín đồ trên xe team mũ bảo hiểm lạnh lùng nói

-Mau lên xe – Nói rồi cầm lấy tay nhỏ tuổi kéo lên rồi phóng đi với vận tốc kinh hoàng.

Người bọn ông yêu mị kia mải lo ứng phó với đàn lưu manh bị tiêu diệt tiệt vừa chống cự vừa tìm biện pháp thoát thân ra cho cửa nhìn thấy Hoạ mi còn còn chưa kịp gọi nhỏ đã thấy nhỏ leo lên một mẫu xe thứ phóng vụt đi, hắn chửi tục vài ba câu, ánh mắt toát lên sự nguy hiểm. (Khổ ghê, anh vừa xuất đã khiến Hoạ Mi chạm mặt nguy hiểm, trong tương lai thật không biết như thế nào nữa - bọn họ cùng chúc Hoạ mày tai qua nạn ngoài thôi ^~^)

-Thiếu gia fan của chúng kéo mang đến đông quá, chúng ta nên tháo lui trước thôi. – Một dòng xe ô tô màu đen phóng vụt tới, tất cả cùng nhảy vào phóng đi.

Lũ lưu manh tê cũng không kém phần trọng thể nhảy lên mấy mẫu xe ô tô của lũ chúng quyết truy cạnh bên đến cùng để đòi lại món nợ máu, hy vọng bỏ chạy ak, đâu gồm dễ thế.

-Trời ơi, bầy chúng vẫn đang đuổi theo bọn họ kia phải làm sao bây giờ? – Hoạ Mi ghê hoàng khi bắt gặp mấy mẫu xe xe hơi đang đua vận tốc đuổi theo lũ họ, nhỏ run run dây phải đàn người thôn hội black chẳng thật đúng là đi tìm tử vong rồi. Hu hu

-Im im đi – Nhật Duy hờ hững quát, phóng xe như bay với vận tốc tên lửa 150km/h

-Anh là Nhật Duy đúng không? – Nghe giọng là Hoạ mi biết ngay hắn là ai, chỉ nghe thấy tiếng gió thổi vù qua tai Hoạ Mi hại mình bị rớt đi ra đường vội ôm chặt đem Nhật Duy.

-Lũ chó chết, dám đuổi thuộc giết tận à. Được lắm tôi nhất quyết sẽ khiến bọn chúng yêu cầu tắm máu tươi – Nhật Duy khó tính mắt vằn tia máu thấy lúc mấy cái xe xe hơi vẫn đang đuổi ngay cạnh nút đằng sau còn xả súng vào lốp xe, nếu không hẳn hắn quá băn khoăn lo lắng cho Hoạ Mi chưa kịp gọi fan thì lũ chúng chết kiên cố rồi.

Chạy suốt gần 1 tiếng đồng hồ mà bọn chúng vẫn chưa xuất hiện dấu hiệu quăng quật cuộc, Hoạ mi càng lúc càng run sợ ôm chặt lấy Nhật Duy dung nhan mặt xám ngắt, biết vậy nhỏ sẽ chẳng đi tới quán bar làm thêm nữa. Nơi nguy khốn như vậy tới khác nào tìm loại chết, bây giờ nhỏ cảm giác rất ân hận hận. Mắt ướt nhạt nhoà lúc nghĩ tới người bầy ông bởi cứu bản thân mà đề xuất chết, nhỏ dại cũng chẳng phát âm “cậu chủ” cơ mà ông ta ao ước nói là ai nữa…

-Cô khóc à? – Nhật Duy đột nhiên hỏi.

-Tôi rất sợ, liệu từ bây giờ chúng ta có thoát chết được không? – Hoạ ngươi giọng run run hỏi

-Đừng sợ, có tôi ở lân cận nhất định cô sẽ không chết được đâu – Nhật Duy nói kiên định.

-Cảm ơn – Lời cảm ơn tận đấy lòng, Hoạ mi cũng không thích hỏi vị sao hắn lại mở ra cứu bé dại kịp thời như thế, lẽ nào hắn đó là “cậu chủ” kia sao? Hoạ mày ôm chặt fan hắn, đầu nhờ vào lưng hắn đột cảm thấy thật bình an và khôn xiết bình yên. Giả dụ được như thế này thì tốt quá.

Đến một cánh đồng mênh mông đang thời kỳ chuẩn bị cấy tại 1 nơi xa lạ có một cái hồ rộng hình như là để nuôi cá, Nhật Duy quăng quật xe vào góc những vết bụi rậm, kéo Hoạ mày chạy thật nhanh. Nháng nghe thấy giờ xì xào ẩn dưới “Tất cả là trên con bé dại đó nhưng mà đại ca bị chết, nên bắt bằng được nó mang về nếu lão đại bao gồm trách tội chúng ta còn tất cả cơ may bay chết”, “Đúng đó, kẻ nào đầu sỏ gây ra cuộc tiết chiến này kẻ kia nhất định phải chết, nợ máu cần trả bởi máu…”

Thấy bầy chúng đang tới đây gần thật gần, Hoạ Mi khiếp sợ muốn ngất luôn may mà gồm Nhật Duy ở cạnh bên nắm chặt tay nhỏ.

-Chúng ta phải làm sao bây giờ? lũ chúng quyết không bỏ qua đâu mau chóng muốn đàn chúng cũng tìm ra chỗ bọn họ trốn thôi. – Hoạ ngươi thở hắt run rẩy nói nhỏ.

-Xuống hồ? – Nhật Duy hờ hững nói khi nhận thấy phía trước có một chiếc hồ nước nhỏ.

-Hả? – Hoạ Mi chưa kịp hiểu đã bị Nhật Duy thanh thanh lôi xuống dưới hồ, nhỏ tuổi định kêu tuy vậy lại bị Nhật Duy bịp miệng, nước hồ về đêm ngày thu lạnh như băng khiến Hoạ Mi co rúm người lại.

“Ủa vừa new thấy bầy chúng ở chỗ này mà, cả chiếc xe máy cũng ở đây nữa sao người lại bặt tăm là sao?”

“Thử lục soát bao phủ đi, ko bắt được con bé dại khốn kiếp đó về chịu tội bọn họ sẽ nên chịu tội gắng đấy đó là hình thức của lão đại”

“Chia nhau ra kiếm tìm đi, nếu lũ chúng dám phản kháng bắn chết tức thì tại chỗ”

Ánh đèn pin điện thoại cảm ứng thông minh chiếu sáng chói sáng mặt hồ thuộc nhưng chỗ xung quanh, Nhật Duy cùng với Hoạ mi lặn xuống mặt dưới hồ, lặn được một dịp Hoạ Mi cảm giác rất không thở được định ngoi lên. Không còn cách nào khác Nhật Duy đành hôn nhỏ dại để truyền khá may ra bắt đầu cầm cự được, tuy vậy ở dưới nước nhưng bất thần bị hôn vậy này Hoạ mày liền cảm thấy đầu óc trống rỗng, tim đập nhanh như ý muốn nhảy ra khỏi lồng ngực nếu chưa hẳn tình cầm cố cấp bách tương quan tới sống chết bé dại đã tát mang đến hắn một phát lệch mặt rồi.

Đợi cho khi đàn người này đã đi xa, cảm thấy nguy hiểm không còn Hoạ mi với Nhật Duy bắt đầu boi lên. Hoạ mày được hít thở không khí trong lành, phấn chấn thở phào. Nhưng quan sát sang lân cận thấy Nhật Duy đang quan sát mình chăm chắm nhớ cho tới nụ hôn đầu tiên dưới nước bất thần vừa rồi nhỏ liền đỏ mặt, ho nhẹ, nói

-Muộn rồi họ mau quay trở lại thôi – Không cất được vẻ phương diện ngượng ngùng trèo lên bờ.

Nhật Duy tĩnh mịch không nói gì chỉ nhoáng nở nụ cười ấm áp, đẹp mắt dịu dang rồi vụt tắt như trước đó chưa từng cười bao giờ…