Vậy là cũng hết mấy tháng nghỉ hè rồi kì thi chuyển cấp tôi cũng đã vượt qua rồi sung sướng quá đi mất .

Bạn đang xem: Lời bài hát anh là lẽ sống đời em

Con đường thường ngày tôi vẫn đi sao hom ni nhìn nó thật lạ lẫm , cũng phải thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên tôi vào lớp 10 mà !!! Sợ quá đi mất . Còn vài bước chân nữa thôi là tôi sẽ đến trường rồi,,, trời ơi ai cũng xa lạ , một môi trường hoàn toàn mới . Mải mê lo suy nghĩ hình như tôi sắp đi muộn rồi ….” má ơi ngày đầu đi học mà đi muộn chắc chết quá ” Nghĩ vậy thế là tôi chạy nhanh vào trường :

_ Trời trường gì mà khổng lồ thế !! Xây cho to vào rồi bắt người ta đóng tiền mang lại nhiều . Một giong nói vang lên

_ Ai nói chuyện mà nghe khó ưa thế ko biết . Tôi thầm nghĩ

Nghĩ là nghĩ thế thôi chứ tôi cũng chẳng còn tăm hơi đâu mà nhìn coi đó la ai nữa . Vừa chạy lên cầu thang tôi vừa nhìn ngó bao quanh thì bỗng :

_ Bộp .Tiếng một chai nước suối rỗng không cất cánh vào đầu tôi

_ Trời ơi ! Đau quá đi mất tên nào thế vô văn hóa quá !! Đuôi rồi ah nhưng mà đuôi thì đâu có ở đây . Tôi hét lên vào tức giận

_ con trai gi ma chửi ghê thế , chửi thế thì chắc ko sao đâu nhỉ mà cũng không cần xin lỗi đâu ha . Một giọng nói đàn ông vang lên nghe thật đáng ghét

_ Eh ….. Tôi yên ổn bặt đối diện tôi bây giờ là một thằng con trai cực kì dễ thương . Ôi trên đời sao có những người đáng yêu thề nhỉ ??? Hắn đúng là dễ thương thật nhưng những lời nói của hắn thì ko thể tha thứ . Tôi lắc đầu xua đi mọi suy nghĩ nhìn vào mặt hắn :

_ Người trong dễ thương thế kia , mũi cao, mắt 2 mí , làm da rám nắng thế mà lại có một nhược điểm …..

Xem thêm: Hiên Viên Kiếm Tap Cuoi - Hiên Viên Kiếm: Hán Chi Vân

Tôi cố tình bỏ lửng câu nói

_ Nhược điểm gì . Hắn hỏi lớn

_ Không biết ah ! Đó chính là vô duyên ha ha ,tôi la lớn rồi bỏ chạy thật cấp tốc bỏ lại hắn với khuôn mặt sa sầm tức giận .

Tôi chạy thật cấp tốc lên phòng học thì đa số các bạn đã vào chỗ hết rồi chỉ còn một vài chỗ trống thôi . Mà phải nói rằng phòng học ở đây đẹp thật ,khang trang và thoáng mát lắm . Tôi ngồi vào chiếc bàn chưa có ai ngồi ở dãy thứ 2 ,, thật là thoải mái . Tôi vừa ngồi xuống thì cô giáo cũng vừa vào . Việc đầu tiên cô giáo làm là điểm danh :

_ Nguyễn Thanh Bình

_ Dạ có

…………

_ Phạm Minh Kha

_ Dạ có . Tôi la lớn

…………

_ Nguyễn Thanh Tùng

_ Dạ có . Tiếng la nghe thật trầm và ấm , tôi đảo mắt đi tìm người tên Tùng đó thì …. Trời ơi thì ra chính là hắn : cái tên vô duyên đó Hắn đang từ ngoài bước vào nhìn thật nam tính . Bỗng hắn tiến lại gần tôi :

_ Xích ra coi đến ngồi với không thấy người ta đang vào àh .Đuôi cũng thấy mờ mờ chứ tên kia . Trời sao mà hắn khó ưa thế , lại còn bố láo nữa chứ thiều gì chỗ sao ko ngồi lại đồi ngồi kế tôi , tôi muốn hét lên nhưng mà cô đang nhìn nên tôi đành phải nhịn hắn thôi . Đúng là số khổ mà !!